Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc hai người trở về phòng, Lâm Thiên Dược liền vuốt ve cái bụng tròn vo của nàng với ánh mắt dịu đi, “Nhanh vậy sao?”

Mới đó mà nhanh thật.

“Còn có hơn một tháng nữa.” Kỷ đào nhẹ nhàng hỏi: “Chúng ta đặt tên cho đứa nhỏ là gì đây?”

Sau một hồi cúi đầu suy nghĩ, Lâm Thiên Dược mới nói rằng: “Hay để cha đặt tên cho nó đi, nhất định ông sẽ rất vui.”

Kỷ Đào cũng cảm thấy rằng, nếu để cho Kỷ Duy đặt tên cho đứa bé, chắc chắn ông sẽ rất vui.

Nhắc đến Kỷ Duy, Kỷ Đào có chút nghẹn ngào, bởi vì đã lâu rồi nàng không được gặp ông với Liễu thị.

Dường như Lâm Thiên Dược có thể cảm nhận được cảm xúc của Kỷ Đào, nên hắn thì thầm: “Đợi đến khi nàng sinh con, thì lúc đó kỳ thi sẽ được công bố kết quả, cho dù ta có trúng hay không, thì chúng ta sẽ về nhà nha.”

Kỷ Đào cúi đầu hỏi hắn: “Nếu đứa nhỏ này mang họ Kỷ, thì chàng có thất vọng không?”

Lâm Thiên Dược không nhịn được liền bật cười, hắn vừa ôm nàng vừa thì thầm:

“Nếu không có nàng, thì ta chỉ e là ta cũng như Kha Thành, hắn tới giờ vẫn chưa có hài tử đấy.”

“Chàng chỉ biết nói bậy thôi.” Kỷ đào khiển trách hắn.

Lâm Thiên Dược chỉ mỉm cười, vì hắn chẳng cảm thấy mình nói bậy cho lắm, nhưng nếu Kỷ Đào mà không tình cờ cứu được Phó đại phu, thì bây giờ suy cho cùng hắn cũng chẳng biết nói như thế nào nữa, nói không chừng từ sớm hẳn đã không làm được chuyện đó rồi.

Kha Thành quả thật là đang có vấn đề, nhưng Kỷ Đào cũng không thể đến trị được là sao? Mới vừa rồi, lúc Vương thị hỏi chuyện thì nàng đã nghi ngờ rằng Kha Thành có vấn đề rồi, nếu nàng đã cương quyết, thì việc đưa hắn đến khám đại phu vẫn còn khả năng mà.

Chẳng qua là khi thấy bộ dáng đó của Vương thị, thì nàng đã biết nàng ta căn bản không dám rồi.

Hai người nói chuyện được một lúc, thì bầu không khí trong phòng yên tĩnh trở lại, sau đó họ liền đi ngủ. Sau nhiều ngày như vậy, không chỉ có Lâm Thiên Dược mà Kỷ Đào cũng ngủ chẳng được ngon giấc.

Thấy sắc trời đã tối, Dương ma ma liền gọi hai người dậy để ăn cơm.

Lúc cả hai người ăn cơm xong thì trời bên ngoài đã tối đen, vì đã ngủ vào ban ngày nên lúc này cả hai đều tràn đầy sinh lực, Lâm Thiên Dược cần một quyển sách lên đọc, còn Kỷ Đào thì cầm miếng vải ra thêu, nàng cảm thấy bản thân cần phải luyện thêu nhiều hơn trong những năm tháng tĩnh lặng cùng với bầu không khí thật ấm áp và bình yên này.

Sau mấy ngày đầu trôi qua, Vương thị không còn đến thỉnh Kỷ Đào chữa bệnh cho Kha Thành và cũng không hỏi nàng về vấn đề của thằng bé nữa.

Vì Vương thị không còn tới tìm, nên Kỷ Đào cũng nhàn rỗi, nhưng thật ra thì chân của nàng đã bắt đầu sưng phủ lên, nàng cũng thưởng đi tiểu nhiều cả ban ngày lẫn ban đêm.

Ngày qua ngày, Kỷ Đào chỉ cảm thấy mệt mỏi, thật may mắn là bây giờ, Lâm Thiên Dược cũng nhàn rỗi ở nhà, nên lúc nào hắn cũng quan tâm đến nàng.

Chắc là hắn cũng chẳng nhàn rỗi gì, mà là do lão Mạc không có ở đây, nên Cù Vĩ chẳng có nơi để hỏi, hắn cứ thường đi với Hà Nhiên vào trong tửu lâu để đấu thơ với người khác, nhưng thật ra thì hắn cũng đến để thảo luận với người khác một phen.

Lâm Thiên Dược chỉ đến đó một lần, nhưng nửa tiếng sau, hắn liền trở lại.

Vì hàng ngày, Vương thị đưa đại phu đến khám cho Kha Thành, nên Kỷ Đào không còn chữa bệnh cho thằng bé nữa, sau đó nàng ta sắc thuốc mỗi ngày, còn vị đại phu đó cũng không đến khám cho nó nữa.

Có lúc, Kỷ Đào cũng thắc mắc, thằng bé chỉ bị nhiễm phong hàn mà mấy đại phụ ở bên ngoài kia trị đến bảy tám ngày rồi mà vẫn còn chưa khỏi, còn Vương thị thì vẫn sắc thuốc cho nó uống.

Kỷ Đào tựa vào chiếc ghế dựa mà Lâm Thiên Dược đặc biệt mua cho, nàng mệt mỏi ngồi trên ghế với thân thể nặng nề.

Nàng đang cầm một miếng vải trên tay cẩn thận xem xét, trên mặt vải thêu cảnh xuân tươi đẹp chỉ với vài sợi chỉ màu.

Thấy Lâm Thiên Dược đang đọc sách ở bên cạnh, nàng vui vẻ mở miếng vải ra rồi giơ về phía Lâm Thiên Dược nói: “Thiên Dược, chàng xem thử đi.”

Lâm Thiên Dược ngẩng đầu nhìn thoáng qua, hắn liền khen ngợi: “Đẹp lắm.”

Kỷ Đào nhíu mày lại: “Nhưng ta cảm thấy sợi chỉ này phối màu không đúng cho lắm.”

Việc phối màu cần phải chính xác, mặc dù Dương ma ma đã phối màu, nhưng vị trí của các sợi chỉ lại không đúng.

Vừa đặt cuốn sách xuống, Lâm Thiên Dược liền an ủi nàng: “Nàng đừng lo, nó rất đẹp mà, khi nào mà ở phần mặt trước bụng của chiếc áo mà đứa nhỏ mặc lên có hình một chú hổ nhỏ, chắc chắn sẽ rất đáng yêu cho mà xem.”

Kỷ Đào căng mắt nhìn vào hoa văn đó, sau đó nói: “Ta thêu đôi uyên ương đấy!”

Vẻ mặt của Lâm Thiên Dược cứng đờ trong phút chốc, hắn lập tức nói: “Thì ra là vậy. Ý của ta là nàng đang thêu lại một con hổ khác để làm yếm cho đứa nhỏ.”