Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn đứng lên, rồi đi ra ngoài với hình bóng hiu quạnh.

Lâm Thiên Dược đi ra ngoài đóng cửa lại, còn Kỷ Đào đang ngồi ở trên ghế lại trầm tư suy nghĩ.

“Nàng đừng lo lắng quá.” Lâm Thiên Dược an ủi nàng.

Lúc này, Kỷ Đào mới nhớ đến Dương Đại Thành bán đồ gia dụng ở phố Đa Phúc.

Nếu nói về người mà Phùng Uyển Phù tín nhiệm nhất trên đời này, dĩ nhiên là Dương Đại Thành rồi.

“Chúng ta đi đón sư phụ trở về thôi.” Kỷ Đào liền đứng dậy nói.

Lâm Thiên Dược nhướng mày, “Vậy nàng có biết sư phụ hiện giờ ở đâu không?”

Kỷ Đào kể cho hắn về chuyện nàng đã gặp Dương Đại Thành ở phố Đa Phúc, “Ta cảm thấy chắc chắn là Phùng Uyển Phù đưa sư phụ đến đó ở, nhưng ta lại không biết là do sư phụ tự nguyện hay là do bị nàng ép buộc đây?”

Dù có kiểu gì đi chăng nữa, thì Kỷ Đào nên đón người trở về, còn Phùng Uyển Phù, một con người suy nghĩ rất kín đáo, vì đạt được mục đích của mình nên nàng sẽ không từ thủ đoạn, vì còn muốn đấu trí đấu dũng với Phùng phu nhân cùng vị muội muội đó, đương nhiên nàng sẽ không thể để Phó đại phu tiếp tục ở chỗ nàng được, ngộ nhỡ sư phụ bị nàng lỡ tay làm bị thương, chẳng phải nàng sẽ bị oan sao.

Lâm Thiên Dược cũng đứng dậy đi theo Kỷ Đào vào phòng thay đồ. Khi ba người cùng đi ra ngoài, thì thấy Cù Vĩ cùng và Hà Nhiên vừa mới từ bên ngoài trở về.

“Lâm huynh, huynh đi đâu vậy?” Cù Vĩ vừa cười vừa hỏi. Sau khi hỏi xong, hắn cảm thấy không đúng, vì hắn nhìn thấy sắc mặt của Lâm Thiên Dược với Kỷ Đào không được tốt cho lắm, “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Lâm Thiên Dược nhìn bọn họ, sau đó nói: “Các ngươi đừng quan tâm, tốt nhất chuyện này các ngươi không nên biết.”

Nghe thấy vậy, vẻ mặt Cù Vĩ trở nên nghiêm túc, vừa bước vào trong sân của nhà Kỷ Đào, hắn liền quay người lại nói: “Mấy người chúng ta đều là bằng hữu lâu năm, nên chuyện gì cũng có thể bản bạc được mà.”

“Ta vẫn luôn nhớ rõ rằng tẩu đã từng cứu ta, cho nên, nếu hai người có chuyện gì thì cũng phải nói cho ta biết chứ.” Hà Nhiên nghiêm túc nói.

“Ta với nàng ấy đi đòi người.” Lâm Thiên Dược nói thẳng.

Thấy sắc mặt hai người không thay đổi, Lâm Thiên Dược bèn nói tiếp: “Ta đang hoài nghi sư phụ của Đào nhi đang bị nhốt trong một cửa tiệm bán vật dụng trong nhà ở trên phố Đa Phúc.”

“Nhưng các người tùy tiện tới cửa nhà người ta, nếu không tìm được người, thì chẳng phải đây là đang lỗ mãng sao?” Cù Vĩ nghi hoặc hỏi.

“Nhưng ta cảm thấy, rất có khả năng sư phụ bị nhốt ở bên trong đó.” Kỷ Đào nghiêm túc nói.

Cù Vĩ vừa nghĩ vừa hỏi: “Ở nhà nào vậy? Hay chúng ta đến xem trước đi, sau đó mọi người đến cửa đòi người lại, nếu ở đó không có người, thì mọi người cũng không cần đến, chúng ta sẽ âm thầm điều tra lại lần nữa xem sao, mọi người thấy sao?”

Kỷ Đào ngẫm lại cũng đúng, vì nàng cũng không chắc chắn cho lắm, chẳng qua là nàng đang suy đoán mà thôi.

Cù Vĩ vừa mở cửa vừa nói: “Ta sẽ rủ tẩu tử đi cùng.”

Lúc vừa đến, Dư thị liền nghe nói chỗ đó chính là chỗ mà lần trước nàng mua một chiếc bàn nhỏ, nàng bèn nói: “Để đó cho ta.”

Mấy người họ cùng đi đến phố Đa Phúc, còn Kỷ Đào với Lâm Thiên Dược đi cuối cùng, nhìn từ xa, nàng thấy ba người đã vào cửa tiệm của Dương Đại Thành, lúc Kỷ Đào nhìn Cù Vĩ với Hà Nhiên đang nói chuyện với Dương Đại Thành, thì lại thấy Du thị đi ra phía sau.

Lúc Cù Vĩ với Hà Nhiên đang nói chuyện với Dương Đại Thành, thì Dư thị từ bên trong đi ra, nàng ngoắc ngón tay về phía Kỷ Đào.

Vị Kỷ Đào biết chắc chắn Phó đại phu ở bên trong, nên Lâm Thiên Dược lập tức dìu nàng đến cửa tiệm của Dương Đại Thành.

Lúc Cù Vĩ với Hà Nhiên còn thảo luận với Dương Đại Thành về gỗ đồng mộc và gỗ cây linh sam, gỗ nào tốt hơn, thì Kỷ Đào liền đi vào cửa tiệm, Dương Đại Thành vừa quay đầu lại thì thấy nàng, rồi lại nhìn thấy cái bụng tròn trịa của nàng, hắn rất ngạc nhiên: “Đào nhi?”

Gỗ đồng mộc (*): Là loại gỗ trong các cây hạt trần khi cắt ngang, các tế bào có kích thước khá đều nhau do các quản bào tạo nên.

Linh sam (1): Là loại cây cảnh bonsai được nhiều người yêu thích với giá trị thẩm mỹ và phong thủy cao. Cây thường mọc hoang trong rừng và khe suối.

Từ trước đến giờ, Dương Đại Thành luôn gọi nàng là Đào nhi, còn Dương Đại Viễn vẫn gọi nàng là Kỷ cô nương.

“Dương đại ca.” Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, nhưng nụ cười đó thật giả tạo.

Ánh mắt Dương Đại Thành vội nhìn thoáng qua hậu viện, hắn vừa cười vừa nói: “Có thể gặp muội ở kinh thành, đúng là có duyên thật, Đào nhi muốn mua đồ dung trong nhà sao? Muội thích cái nào, ta sẽ tặng cho muội cái đó.”

Kỷ Đào liền lắc đầu, “Ta không mua, mà ta nghe nói là sư phụ đã tới kinh thành, nhưng vẫn không thấy người, hôm nay lại vô tình nghe được là sư phụ đang ở chỗ này của huynh đấy.”