Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thấy sắc mặt Dương Đại Thành đột nhiên thay đổi, trong lòng Kỷ Đào càng them chắc chắn sư phụ đang ở đây, nàng liền nói tiếp: “Sư phụ chỉ có một thân một mình, cho dù là đồng hương đi chăng nữa, thì ông ấy cũng không muốn làm phiền mọi người đâu, hồi trước, muội đã nói rồi mà, muội phải phụng dưỡng ông ấy.”

“Phó đại phu tới kinh thành rồi à?” Dương Đại Thành nghi hoặc hỏi.

Thấy hắn không định nói gì nữa, Kỷ Đào liền cười lạnh, nàng đứng dậy đi vào trong, Dư thị vừa dìu nàng vừa thì thầm: “Phó sư phụ đang ở phía sau bức tường, chỗ cái sân ở phía sau đấy.”

Kỷ Đào đến gần hậu viện, Dương Đại Thành vẫn một mực ngăn cản nàng, nhưng bị Lâm Thiên Dược chặn lại.

Phía sau cửa tiệm có một cái sân trống, Kỷ Đào không nhìn những căn phòng trống đó mà đi thẳng đến trước một bức tường, tại đó có một cánh cửa nhỏ bị che khuất, chỗ đó chỉ một người có thể lọt qua. Lúc này, có một cái khóa to tướng treo trên đó, thấy vậy, Kỷ Đào liền cười lạnh: “Ta thực sự chẳng biết rằng Dương đại ca đến kinh thành hai năm nay lại có cách tiếp đãi đồng hương thật khác người đấy.”

Sau khi nói xong, nàng lạnh lùng hỏi tiếp: “Huynh có mở cửa không? Huynh mà không mở thì muội sẽ đập đấy.”

Dương Đại Thành lộ ra vẻ xấu hổ, hắn vừa gượng cười vừa nói: “Ta sợ Phó đại phu một thân một mình sẽ không chăm sóc được cho bản thân thôi.”

“Cho nên, huynh mới nhốt sư phụ ở đây à?” Kỷ Đào không kiên nhẫn được nữa, khi ánh mắt nàng đảo qua một vòng, thì nhìn thấy ở có một cục đá nằm ở góc sân, vì thế nàng liền bước đến đó, nhưng Hà Nhiên đã đến trước nhặt cục đá đó lên, rồi làm bộ chuẩn bị đập cửa.

Dương Đại Thành vội vàng nói: “Đào nhi, ta sẽ mở cửa, nhưng mà.”

“Mau mở cửa ra.” Kỷ Đào lạnh lùng thúc giục.

Bất đắc dĩ, Dương Đại Thành đành vừa mở cửa vừa nói: “Chẳng qua là Lẫm nhị bị thương khắp người thôi, ta vẫn chăm sóc Phó đại phu tốt mà, ta chỉ để ông giúp ta bào chế thuốc mỡ trị sẹo, chứ cũng chẳng làm gì ông cả.”

Vừa mở cửa ra, nàng chỉ thấy trong căn phòng nhỏ hẹp tối tăm chỉ có một cái giường với một cái bàn lớn, ở trên bàn có nhiều loại dược liệu để lộn xộn, lúc này, Phó đại phu đang đứng chỗ cánh cửa cẩm tay nải chuẩn bị đi ra ngoài. Sau khi nhìn thấy Kỷ Đào, ông liền mỉm cười: “Đào nhi, con tới rồi sao?”

Kỷ Đào nhìn ông từ trên xuống dưới, vẻ mặt của nàng dịu đi, sau đó nàng hỏi tiếp:

“Sư phụ, người có sao không?”

Phó đại phu xua tay, thậm chí trên mặt ông còn nở nụ cười, sau đó ông liền xách tay nải đi ra ngoài, “Không có gì đâu, có điều, ta đã buồn chán cả tháng nay rồi, ta buồn lắm.”

Lúc đi ra, ánh mắt của ông liếc nhìn vào bụng Kỷ Đào rồi lại nhướng mày, sau đó ông nhìn Lâm Thiên Dược, “Nhanh đấy.”

“Sư phụ, khi nào về, chúng ta sẽ nói tiếp nha.” Kỷ Đào có chút ngượng ngùng, lúc này, nàng mới nhớ là lúc sư phụ đi thì nàng vẫn còn chưa thành thân.

Khi cả đoàn người đi ra ngoài, Dương Đại Thành muốn cản lại cũng không được nữa, nên hẳn vội vàng nói: “Phó đại phu, ta vẫn lễ phép với người, còn thuốc mỡ đó thì!”

Từ lúc đi ra khỏi phòng, Phó đại phu chưa hề nhìn Dương Đại Thành một cái, cuối cùng, ông cũng quay đầu lại nhìn hắn và cười tủm tỉm: “Tiểu tử Dương gia, thuốc mỡ người có thể mua, nhưng khi lòng đã chết thì mua cũng không được nữa.”

Sau khi nói xong, ông liền đi ra ngoài, vừa đi tới cửa, ông liền giơ tay lên che nắng rổi mỉm cười: “Đào nhi, chúng ta đi thôi.”

Dương Đại Thành liền đuổi theo ông, “Phó đại phu, ta có thể đi mua thuốc chỗ người được không?”

Phó đại phu quay người lại, “Cứ tự nhiên.”

Dương Đại Thành liền thở phào nhẹ nhõm.

Cù Vĩ với Dư thị liên tục lén nhìn Phó đại phu, mặc dù người khác chẳng ai biết Kỷ Đào là người biết y thuật, mà chỉ có họ biết thôi, còn lão nhân là sư phụ của Kỷ Đào, vậy chẳng phải là y thuật của ông càng lợi hại hơn sao?

Hà Nhiên thì không có mắt nhìn người nhiều đến vậy, nên hắn thích thú ngẩng cao đầu, tựa hồ như đã làm được một chuyện vui.

Kỷ Đào có rất nhiều điều muốn hỏi Phó đại phu, nhưng vì bây giờ ở chỗ không thích hợp, với lại đang có nhiều người như vậy, nên nàng đành phải nhịn xuống.

Nàng tò mò nhìn Dư thị, “Đại tẩu, sao tẩu biết được sư phụ của ta ở phía sau bức tường đó hay vậy?”

Dư thị cười đắc ý, “Lúc ta vào hậu viện nhìn thấy rất nhiều phòng như vậy, chắc chắn sẽ tìm không hết, nên ta cứ gọi tên của người, rồi nghe được tiếng động ở phía sau bức tường đó thôi.”

Phó đại phu nhìn Dư thị, ông vừa cười vừa nói: “Ngươi thật thông minh.”

Dư thị có chút vui vẻ, mặc dù Phó đại phu chỉ là một đại phu, nhưng y thuật của hắn rất cao. Mộ nhi vẫn còn nhỏ, nhờ có sự chăm sóc của Kỷ Đào hơn nửa năm nay nên nó mới đỡ hơn nhiều. Nghĩ tới đây, Dư thị liền nhìn Phó đại phu, rồi cười tủm tỉm nói: “Phó đại phu, sau này người hãy đi cùng bọn họ đi.”