Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phó đại phu liền cười ha ha, “Để ta xem tình hình ra sao đã.”
Cuối cùng cũng được về nhà, Kỷ Đào liền tạ ơn Dư thị và mọi người rồi mới bước vào viện. Dương ma ma vốn định rời đi, nhưng lúc sau, thấy Cù Vĩ với họ ai cũng đi hết, bà đành phải ở trong nhà giúp Cù Thiến chăm sóc Mộ nhi.
Bà cũng dành thời gian để thu dọn gian phòng còn lại, Phó đại phu cũng đi vào sau xem, sau đó cả hai người đều đi lấy nước. Sau khi rửa mặt xong, ông liền đóng cửa lại rồi đi ngủ.
Kỷ Đào đi gọi ông ăn cơm nhưng ông vẫn chưa dậy.
Sáng sớm ngày hôm sau, lúc Kỷ Đào đến, thì thấy Phó đại phu đang tập thể dục vẩy tay ở trong sân, nàng vừa cười vừa hỏi: “Sư phụ, người đến kinh thành được bao lâu rồi?”
“Ta đến được một tháng rồi.” Lúc quay người lại, ông nhìn thấy bụng nàng, bèn bước lên nói với nàng: “Ngươi vào phòng đi, ta bắt mạch cho ngươi.”
“Con cũng là đại phu mà.” Kỷ Đào bất mãn.
Phó đại phu lườm nàng nàng một cái, “Ta là sư phụ của ngươi, dĩ nhiên y thuật của ta cao hơn của ngươi rồi.”
Điều này không thể phủ nhận được.
Kỷ Đào ngồi ở trên ghế nhìn Phó đại phu đang bắt mạch cho nàng, rồi cười tủm tỉm nói: “Sư phụ, ta còn nhớ là một tháng nay người buồn chán lắm mà, có phải người vừa đến kinh thành thì đã bị nhốt lại không?”
Phó đại phu chỉ hừ lạnh một tiếng, ông chẳng nói gì, sau một hồi lâu, ông mới bỏ tay ra và dặn dò nàng: “Ngươi nên cẩn thận một chút, tháng cuối thai kỳ rồi, đừng để bị va chạm đấy.”
Kỷ Đào liền gật đầu.
Phó đại phu mới nói tiếp: “Ta còn chưa vào kinh thành, thì đã đụng phải tiểu tử của Dương gia, hẳn cứ nhất quyết đòi đón ta vào kinh thành, rồi còn nói là muốn chiêu đãi ta, lúc đó, lão phu liền phát hiện ra có điều gì đó không đúng, nên mới nói là không đi. Nhưng ta thật sự không ngờ được rằng hắn lại đánh ngất ta.”
Càng nói, ông càng tức giận, “Tính tình tên tiểu tử của Dương gia vẫn tốt, chỉ là, thê tử của hắn là người xấu xa. Nàng ta mách hắn nhốt ta lại để bào chế cho nàng loại thuốc mỡ trị sẹo đó, nhưng con của bọn họ trông cũng đáng thương, ta vốn chỉ trị bệnh cho nó thôi, chứ có chữa cho ai đâu? Chỉ có vậy thôi, nhưng nếu ngươi không đi tìm ta nữa, thì chỉ e là sư phụ của ngươi, chính là ta đây sẽ phải bào chế thuốc độc đấy.”
Sắc mặt của Kỷ Đào khẽ biến, chính vì lo về điều này, nên nàng mới vội vàng đón người trở về.
Phùng Viễn Sơn là Hộ bộ Thượng thư sao có thể thiếu bạc được, cho dù Phùng Uyển Phù đã lập gia đình đi chăng nữa, thì cũng coi như là gả không được tốt cho lắm, nhưng cuối cùng nàng vẫn là đích nữ, nên nàng sẽ không thiếu bạc, vả lại nàng vẫn còn của hồi môn của mẫu thân nữa.
Dù thế nào đi chăng nữa thì cũng không đến mức vì không mua nổi lọ thuốc mỡ mà nàng giam cầm đại phu như vậy, nếu nàng muốn nhốt đại phu, đương nhiên là nàng muốn một ít loại thuốc mà nàng không thể miêu tả được, mà Phó đại phu lại bị nhốt ở nơi bí mật, còn nàng chỉ biết rằng Dương Đại Thành là một người tuyệt đối sẽ không phản bội nàng, vì thế, những loại thuốc này lại khác hơn, khi ở trong không khí nó sẽ loãng ra, nên chẳng ai tra ra được chứng cứ chứng minh thuốc được lấy ra từ chỗ nàng cả.
Nếu thật sự mọi người biết Phó đại phu là một lão đầu, thì họ liền xử lý ông mất.
“Vậy người có giúp nàng ta bào chế thuốc độc không?” Kỷ Đào bèn hỏi.
Phó đại phu nhìn nàng bằng ánh mắt khinh thường, “Ta ngu xuẩn đến như vậy à?
Nếu ta bào chế xong, rồi nàng ta đem đi dùng, nếu không xảy ra chuyện gì thì không sao, mà nếu xảy ra chuyện thì ta cũng chạy không thoát được. Ta bị dính liền với nàng ta, không thể tách rời được, nhưng lão phu còn muốn sống thêm mấy chục năm nữa, đồ tôn vẫn chưa ra đời, thì sao ta nỡ chết được?”
Kỷ Đào cạn lời, cho nên, đây là Phó đại phu đang dự tính dạy cho đứa nhỏ trong bụng nàng học y thuật sao?
Nhưng việc này cũng không vội.
Bỗng nhiên Kỷ Đào nhớ ra chuyện gì đó, nàng liền hỏi: “Đứa nhỏ đó bị sao vậy sư phụ?”
Phó đại phu bèn thở dài, “Ta nghe nói rằng đứa nhỏ đó từ trên hòn non bộ bị ngã xuống, cả người nó toàn vết sẹo, trên mình thì bỏ đi, thế nhưng nó lại có một vết sẹo lớn từ miệng cho tới mũi, môi thì bị sút ra. Thật sự rất đáng thương. Chừng đứa nhỏ lớn lên với tình trạng như vậy, thì cũng rất uổng.”
“Điểm mấu chốt chính là bây giờ, đứa nhỏ đó chỉ mới hơn hai tuổi thôi, sau này nó càng ngày càng lớn lên, thì vết sẹo kia cũng càng lớn, nên nếu xử lý không tốt, thì cả đời này nó sẽ bị hủy hoại mất.”
Kỷ Đào im lặng lắng nghe, chả trách Phó đại phu còn bằng lòng bào chế thuốc cho Dương Đại Thành, dù người lớn có ác như thế nào đi chăng nữa, thì đứa nhỏ vẫn vô tội.