Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Sư phụ, sau này người cũng đừng đi một mình nữa, bọn ta sẽ đi cùng người, tuổi tác của người như vậy, nếu mà lần này ta không may mắn biết được tin người đến kinh thành, thì ta chỉ e là nửa đời sau, người phải sống qua ngày ở trong phòng đó đẩy.”
Phó đại phu chỉ mỉm cười lắng nghe, dù nghe giọng điệu của Kỷ Đào hơi trách cứ, nhưng có vẻ như ông rất vui vẻ.
Ông nhìn bụng của Kỷ Đào rồi nói: “Ta không đi, ta còn phải dạy cho đồ tôn đấy.”
“Nhưng nó sẽ không thích đâu.” Kỷ Đào liền cãi lại.
Phó đại phu vừa cười tủm tỉm vừa xua tay, “Chắc chắn nó sẽ thích mà, bắt đầu từ ngày mai, ngày nào ta cũng sẽ đọc y thư khoảng nửa tiếng cho nó nghe, trước đây, ta từng nhìn thấy một quyển sách cổ, ta nghe nói rằng lúc trẻ nhỏ vẫn chưa sinh ra mà nghe được âm thanh thì nó có thể nhớ được một chút đấy. Lão phu cũng không tin cho lắm, vì nó từ ở trong bụng bắt đầu nghe còn chẳng thích mà.”
Cho nên, đây là đang dùng y thư để dưỡng thai sao?
Phó đại phu là người nói được làm được, hôm ấy, ông còn bắt đầu đọc sách cho Kỷ Đào nghe, Lâm Thiên Dược cũng tò mò, vì hắn đã nghe nói về quyển sách cổ đó của Phó đại phu, nên ngày nào hắn cũng suy nghĩ đến mấy lần về quyển sách phổ cập kiến thức của mình trước đây.
Kỷ Đào vừa mới phản đối, thì hai người họ lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ. Nói cách khác, thì việc đó chỉ dành cho đứa nhỏ, chứ không phải cho nàng. Nên nếu nàng không muốn nghe, thì tìm một thứ gì đó để nhét vào tai.
Lúc này, Kỷ Đào tựa vào ghế và lười biếng nghe giọng nói trầm ấm của Lâm Thiên Dược ở bên cạnh, vì giọng của hắn lại giống như tiếng muỗi đang vo ve bên tai nàng.
Kỷ Đào nhịn không được bèn ngồi thẳng người dậy, sau đó nghiêm túc nói: “Thiên Dược, chúng ta thương lượng một chút đi, chàng không cảm thấy chàng đang phổ cập kiến thức quá sớm sao? Đây chỉ mới có tám tháng thôi, chứ có phải là bốn mươi tám tháng đâu.”
Lâm Thiên Dược bèn đặt quyển sách xuống, hắn cũng nói nghiêm túc: “Cũng chẳng có hại gì, nên nàng cứ để cho nó học sớm một chút đi, trước kia, ta phổ cập quá muộn, nên giờ đọc lại vất vả lắm.”
Kỷ Đào cạn lời, sau một hồi lâu, nàng mới đứng lên.
Lâm Thiên Dược vội đỡ Kỷ Đào, thật ra thì người nàng cũng không mập lắm, chỉ là do cái bụng nhô ra, nên thoạt nhìn, thì cơ thể của nàng cứ run lên.
“Vậy bây giờ nó muốn đi ngủ trưa nha.” Kỷ Đào nghiêm túc nói.
Lâm Thiên Dược nhịn không được bèn bật cười: “Đi thôi, ta sẽ đi ngủ cùng mẹ con nàng.”
Lúc hai người chưa vào trong phòng, thì đã nghe thấy Kha Thành ở trước mặt lớn tiếng mắng mỏ, “Ngươi là cái đồ phá của, dù ngươi có bạc nhưng cũng không thể tiêu như vậy được, nam nhân ta đây đã là cử nhân tham gia thi hội rồi, thì sao có thể mắc bệnh được, ngươi còn dám ở sau lưng ta đi mua uống thuốc nữa chứ, ta mà mắc bệnh gì được sao? Ngươi cũng không sợ bị mất mặt à! Ta còn là cử nhân của lão gia đấy, nên lấy đâu ra bệnh được hả? Ngươi, cái đồ ngu xuẩn này, ngươi lại muốn hại chết cả nhà họ Kha của bọn ta sao. ”
Kha Thành huyện thuyên chửi “con mẹ nó”, rõ ràng là hắn rất tức giận.
Kỷ Đào đứng tại chỗ nghe, sau một hồi lâu, Kha Thành mới không luyên thuyên chửi “con mẹ nó” nữa, hắn cũng chẳng thèm nói về chuyện Vương thị kia nữa, nhưng từ đáy lòng, nàng ta có thể cảm thấy chuyện này không thể để cho người ngoài biết được.
Kha Thành là cử nhân thi hội, nói không chừng hắn sẽ thi đậu cử nhân, đến lúc đó hắn sẽ là tiến sĩ, rồi vào triều làm quan. Nhưng nếu truyền ra rằng hẳn có cái bệnh này, thì đây sẽ là một đả kích lớn cho tiếng tăm của hắn.
*Cử nhân (A): Đời Đường, Tống người ứng thí tiến sĩ gọi là “cử nhân”.
Từ đầu đến cuối vẫn không nghe thấy Vương thị phản bác một câu nào, còn tiếng chửi “con mẹ nó” của Kha Thành cũng nhanh chóng biến mất.
Lúc này, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đã trở về phòng ngủ.
Chuyên gia nghiên cứu dược liệu là việc mà Phó đại phu thích nhất, nên ở trong nhà ông, cả hai gian trong và ngoài toàn là dược liệu.
Chắc Phó đại phu đã để dành được rất nhiều bạc, vì từ khi ông ở chỗ của Dương Đại Thành đến đây, ông chỉ đem theo một tay nải nhỏ, rồi ngày hôm sau, lúc đi ra phố, ông đem theo một khoản bạc lớn để mua một đống dược liệu, đã vậy, ông còn bảo người làm thuê ở tiệm thuốc bắc đưa về giùm mình.
Kỷ Đào thấy ở bên trong có những loại dược liệu chẳng hề rẻ tí nào.
Dù thế nào đi chăng nữa, thì nàng đã đón Phó đại phu về rồi, nên cũng yên tâm, vì thế, khi Phùng Uyển Phù gõ cửa nhà nàng, thì nàng cũng không cảm thấy bất ngờ gì.
Dương ma ma vừa mở cửa, thì thấy Phó đại phu lúc đó đang tập thể dục vẩy tay ở trong sân, dù đã thấy bà, nhưng ông vẫn không thèm ngoảnh lại nhìn, mà cứ một mình đi tới đi lui ở trong sân.