Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tin tức này vừa được truyền ra, thì theo lời thỉnh cầu của bách tính, tri phủ ở Ô Châu đã trình lên hàng nghìn bức thư được viết bằng máu để thỉnh cầu thánh thượng nghiêm trị Phùng Viễn Sơn.

Hàng nghìn bức thư được viết bằng máu gửi cấp tốc từ dịch quán đến trước mặt Hoàng Thượng, Hoàng Thượng rất tức giận, ông liền hạ chỉ xuống rồi đích thân tịch thu hết tài sản của Phùng Viễn Sơn, toàn bộ nam định trong nhà hắn nhà lập tức phải lưu đày đến Bàn Châu, còn những phạm nhân khác thì theo luật sẽ bị xử lý nặng.

Chỉ hơn mười ngày ngắn ngủi, tin tức bí mật từ ban đầu bị lan truyền ra phố Đa Phúc cuối cùng cũng kết thúc.

Trong lòng mọi người đều sợ hãi, bởi vì sự uy nghiêm cùng với vương quyền đã thấm sâu vào lòng người, nên khiến cho mọi người không dám xem thường mà chỉ có thể phục tùng nó.

Sự việc đã kết thúc, lúc này, những người đã tham gia thi hội mới thật sự được thở phào nhẹ nhõm, cho dù sau này có như thế nào đi chăng nữa, thì ít ra bây giờ mọi chuyện vẫn ổn.

Lúc Phùng Viễn Sơn rời khỏi kinh thành, rất nhiều người vẫn cố ý đến cửa thành để xem náo nhiệt, đương nhiên Kỷ Đào sẽ không đi, vì hiện giờ cơ thể của nàng càng ngày càng nặng, chân thì sưng phù lên, nên Lâm Thiên Dược đều ở bên cạnh nàng như hình với bóng cả ngày.

“Bây giờ nàng đã bị như vậy, nếu sau này nó mà không hiếu thuận, thì ta nhất định sẽ đánh nó cho mà xem.” Lâm Thiên Nhược dìu Kỷ Đào đi ở trong sân với vẻ mặt lo lắng, hắn nhịn không được bèn nói.

Kỷ Đào vịn eo, khóe miệng nàng nhếch lên, “Nó lại không biết ta vất vả đến như vậy à. Vả lại, chàng nỡ đánh nó không?”

Lâm Thiên Dược nghiêm túc suy nghĩ, hắn cảm thấy, có lẽ bản thân cũng không nỡ: “Từ nhỏ, ta đã nói cho nó biết rồi, à không, bây giờ ta sẽ nói cho nó biết.”

Hắn liền dừng bước, rồi nhẹ nhàng vuốt ve bụng Kỷ Đào, “Mẫu thân của con rất vất vả, nên con phải thông cảm cho nàng, có biết không? Bằng không, thì ta.”

“Dù sao thì con cũng phải ngoan đấy.”

Phùng Viễn Sơn đã bị áp giải đi, qua ngày hôm sau, Lý công tử ở cách vách liền đến gõ cửa nhà Kỷ Đào.

“Bây giờ Kỷ đại phu có thể giải độc cho ta được không?” Lý công tử nhìn Kỷ Đào với ánh mắt sáng ngời, dường như đám sương mù ở trên đầu hắn không còn nữa, da dẻ của hắn cũng hồng hào được một chút.

Đôi mắt Lâm Thiên Dược trở nên lạnh lùng, vì thân thể Kỷ Đào, nên hắn liền cản lại:

“Chỉ e là không được rồi, ngươi cũng thấy đấy, cơ thể Đào nhi rất nặng nề. Nhưng mà bây giờ có lão sư phụ ở đây, chắc là độc của ngươi có thể giải được. Dù sao thì ông là người dạy y thuật cho Đào nhi mà.”

Lúc đó, Phó đại phu lúc cũng đang ở đây, ông nhìn thoáng qua Lý công tử. Bỗng nhiên ông đưa chìa tay ra nói: “Để ta xem thử.”

Đương nhiên Lý công tử cũng không phải là người không biết tốt xấu, thấy Phó đại phu sẵn lòng khám cho mình, hắn cầu còn không được.

Lâm Thiên Dược với Kỷ Đào đang ngồi trong sân, còn Phó đại phu vốn định đi dạo trong sân thì lúc này đang tập trung bắt mạch cho Lý công tử, sau một hồi lâu, ông mới ngẩng đầu nhìn hắn, rồi cười tủm tỉm và chỉ vào Lâm Thiên Dược: “Sức chịu đựng của hai người các ngươi thật giống nhau đấy, ngươi bị như vậy mà vẫn còn sống và còn để cho lão phu trị cho ngươi nữa.”

Kỷ Đào cạn lời, dường như Phó đại phu lại có tính thích làm theo ý mình rồi, vì cho dù vào mấy ngày trước, chuyện Phùng Viễn Sơn vẫn là Hộ bộ thượng thư, thì mấy ngày nay ông cũng coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, nên có khả năng là ông vẫn sẽ chữa bệnh cho Lý công tử thôi.

Lý công tử rất hớn hở, hắn liền đứng dậy tạ lễ Phó đại phu: “Đa tạ đại phu.”

Phó đại phu xua tay, “Nghe Đào nhi nói là nàng có thể biết ta đến kinh thành, hay là do ngươi đã nói cho nàng biết vậy?”

Lý công tử liền cười khổ, “Ý định của ta vốn là định nhờ Kỷ đại phu giúp đỡ thôi.”

Phó đại phu hừ lạnh một tiếng, “Được rồi, sáng sớm mai ngươi hãy đến đây, độc tích tụ lâu năm của ngươi phải trị từng chút một, chứ không phải trị trong thời gian ngắn là khỏi được. Mà ngươi sống ở đâu vậy?”

Lý công tử liền chỉ tay vào bức tường ở chỗ sân, “Ta ở sát bên cạnh.”

Phó đại phu liền gật đầu, “Vậy ngày nào ngươi cũng đến đây nha.”

Đợi hắn đi rồi, Kỷ Đào mới nhìn Phó đại phu, rồi cười tủm tỉm nói: “Hồi trước hắn đe dọa ta thì vốn đã sai rồi, nếu mà hắn dốc hết sức tìm được người, thì hắn cần gì phải đe dọa ta chứ?”

Phó đại phu đang đi vào trong phòng, nghe thấy vậy, ông chỉ hừ lạnh một tiếng: “Lão phu mới chẳng sợ bị dọa đâu, nếu mà hắn dám, thì chỉ có mà chờ chết thôi.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Lý công tử đã tới, dường như hắn không kiềm được sự phấn khởi của mình.