Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nha hoàn hầu hạ hắn cũng đi theo, nàng còn tự nhận mình là phu nhân của hắn.
Sáng nay, Kỷ Đào dậy rất sớm, lúc Lâm Thiên Dược đang dìu nàng tản bộ ở trong sân, thì nhìn thấy hai người tiến vào, Kỷ Đào liền tươi cười chào hỏi, “Lý công tử, Lý phu nhân, sư phụ ta vẫn còn ngủ, có lẽ các ngươi nên đợi một chút đi.”
“Không sao đâu.”
“Thải Kỳ có phải Lý phu nhân đâu.”
Cả hai người đều nói cùng một lúc.
Thải Kỳ có chút xấu hổ, nàng nhìn thoáng qua Lý công tử rồi sau đó cúi đầu.
Lý công tử cũng chẳng thèm để ý, hắn vội bước đến một chiếc ghế rồi ngồi xuống.
Lúc này, vì sắc trời còn sớm, nên ở bên ngoài vẫn còn se lạnh, Lý công tử cầm chén trà nóng trong tay, khi nhìn thấy khói trà nóng bay lượn lờ, hắn liền thì thầm: “Đạo trưởng từng xem mệnh cho ta nói rằng ta số khổ và không chịu nổi sự phú quý của nhà họ Phùng đấy.”
Hắn liền cười nhạo.
Kỷ Đào cũng từng nghe hắn nói qua chuyện này, nên nàng cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ, còn Lâm Thiên Dược vẫn tiếp tục dìu nàng đi lại.
“Thật sự thì mẫu thân ta là một người có đức hạnh, tất cả mọi thứ bà đều làm theo đạo trưởng, kể cả việc đổi họ cho ta, bà đã đổi thị thiếp thành mẫu thân mới của ta, thị thiếp đó sớm đã mất vì khó sinh, nên trong nhà ta chẳng có ai thân thích hết.
Mẫu thân liền đổi thành tên “Trúc” cho ta, bà còn để ta cưới một thê tử xuất thân là nha hoàn nữa, nhưng quả thật là ta vẫn còn sống nha.”
Mặt Thải Kỳ trở nên trắng bệch, “Công tử, ta.”
Lý Trúc lạnh nhạt nhìn nàng, “Ngươi muốn làm Lý phu nhân à?”
Thải Kỳ cảm thấy hạnh phúc một chút, “Nô tỳ không dám.”
“Không dám là được rồi.” Dường như Lý Trúc rất hài lòng với sự biết điều của nàng lần này.
Mặc dù nhìn thấy vậy, nhưng Kỷ Đào cũng chẳng nói gì, vì câu nói đó là do chính miệng Thải Kỳ nói ra và lần đầu tiên nàng đến cửa nhà Kỷ Đào là ngày mồng tám tháng chạp, lúc đó, nàng không hề nói tên của mình ra, mà chỉ nói rằng bên nhà phu quân của mình họ “Lý” mà thôi.
Nên Kỷ Đào bèn gọi nàng là Lý phu nhân vốn cũng không sai.
Thải Kỳ củi đầu đứng ở một bên, lúc này, Kỷ Đào có thể nhìn thấy được khỏe mắt nàng đang rơi lệ.
“Lâm công tử, thật xin lỗi nha, là do nha hoàn của ta không hiểu chuyện.” Lý Trúc áy náy nói.
Thải Kỳ càng đau lòng hơn, nước mắt nàng không kìm mà rơi xuống.
“Ngươi trở về đi.” Lý Trúc trầm giọng nói, dường như lúc nàng ấy khóc, hắn rất bất mãn.
Thải Kỳ không dám phản bác, có lẽ nàng cũng không muốn ở chỗ này nữa, nên vái chào qua loa với Kỷ Đào và bọn họ, rồi vội vã chạy ra cửa.
Thải Kỳ mà như vậy, thì cho dù nàng đã hầu hạ Lý Trúc lâu năm, thì hắn vẫn không thích nàng.
Thường ngày, Lý Trúc là một người rất kiêu ngạo, nhưng sự tồn tại của Thải Kỳ chỉ khiến cho hắn nhớ về những chuyện trong quá khứ không mấy tốt đẹp đó, rồi có chút bất lực.
Kỷ Đào nhìn Thải Kỳ đi ra cửa, lúc nàng đi ra còn không thèm quay người lại đóng cửa lại dùm bọn họ.
“Kỷ đại phu cảm thấy nàng đáng thương à?” Dường như Lý Trúc cảm thấy chuyện đuổi nha hoàn trở về là chuyện bình thường.
Kỷ Đào cười, “Chuyện gia đình của Lý công tử, bọn ta cũng không thể nói bừa được.”
Bỗng nhiên, Lý Trúc hỏi tiếp: “Kỷ đại phu có cho rằng nàng ta thật sự hầu hạ ta tận tâm không?”
Lúc này, tim Kỷ Đào đập thình thịch, vì nàng từng đến nhà họ Lý chỉ đúng một lần, lúc ấy, nàng vẫn còn giận Thải Kỳ về chuyện nàng ta đã thỉnh đại phu vô trách nhiệm đó.
“Phu nhân mà trung thực, dốc hết sức lực để rót thuốc độc vào miệng ta, thì ta cũng chẳng cần.”
Kỷ Đào liền hiểu ra.
Lúc ấy, nàng đã nhìn thấy vị đại phu đó điều chế thuốc cho qua loa, đã vậy lúc ra khỏi cửa hắn còn ra hiệu ngầm với Thải Kỳ, chính điều đó gần như nói rõ ràng cho nàng biết là loại thuốc này có vấn đề. Sau đó, Kỷ Đào cũng chẳng thấy nàng ta đổi đại phu khác, mà vẫn là vị đại phu trẻ tuổi đó đến nữa.
Lúc này, cửa phòng của Phó đại phu mở ra, thấy Lý Trúc đã đến, ông cảm thấy hài lòng được một chút, rồi nói: “Vào đi.”
Lý Trúc liền đứng lên, khi chuẩn bị vào cửa, thì hắn quay người lại vừa cười vừa nói:
“Hôm nay ta thật sự rất vui, nên mới nói thêm vài câu nữa, nên Lâm công tử đừng trách nha.”
Lâm Thiên Dược dìu Kỷ Đào đi được hồi lâu, thấy nàng có chút mệt mỏi, họ bèn đi sang một bên rồi ngồi xuống, lúc nghe thấy vậy, Lâm Thiên Dược cũng chẳng them để ý mà nói: “Không sao đâu.”
Từ đó trở đi, sáng sớm nào Lý Trúc cũng đến, da mặt của hắn thì ngày càng hồng hào hẳn lên.
Máu bị ép ra từ trong cơ thể hắn là máu đen, có mùi rất nồng nặc, nên mỗi lần ép máu độc cho hắn thì Phó đại phu sẽ tự nhốt mình ở trong phòng để nghiên cứu.