Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Điều này đã khiến cho Kỷ Đào nghi ngờ rằng việc ông chấp nhận giải độc cho Lý Trúc chỉ là để lấy được một chén máu độc nhỏ đó hàng ngày mà thôi.

Ngày công bố kết quả của một tháng thi hội đang chậm rãi đến gần, lúc này, sự náo nhiệt ở trong phố Đa Phúc đã kiềm lại được sự phấn khởi của mọi người, lúc Dương ma ma đi mua những tờ giấy đỏ, bà phải chạy rất nhiều chỗ mới mua được, đã vậy giá cả còn mắc hơn so với giá thường.

Những thứ như giấy đỏ thì ngoài việc dùng cho ngày đại hỷ với ăn Tết ra, thì bình thường, người đọc sách cũng dùng chẳng bao nhiêu và nó còn có tác dụng là bao phong bì đỏ nữa.

Mặc dù bữa nay không phải là Tết, nhưng Kỷ Đào lại nghe Dương ma ma nói rằng giấy đỏ rất khó mua, chắc là nhà nào ở trên phố Đa Phúc cũng đã chuẩn bị xong cả rồi và ít nhất nó cũng xem như là một sự mong muốn tốt đẹp, ngộ nhỡ lúc trúng tuyển mà không cầm nổi được phong bì đỏ, chẳng phải sẽ rất xấu hổ sao.

Vì ngày công bố kết quả thi cùng với ngày Kỷ Đào sinh càng đến gần, nên Dương ma ma đã chuẩn bị xong tã bọc với quần áo để dùng cho đứa nhỏ.

Ngày càng đến gần, Lâm Thiên Dược càng rất căng thẳng. Dù các tửu lâu ở trên phố rất náo nhiệt, nhưng hắn chưa từng đến lần nào, mà cả ngày hắn chỉ ở nhà coi Kỷ Đào.

Đêm nào hắn cũng chẳng thể ngủ ngon được, vì khi Kỷ Đào cử động một chút thì hắn liền tỉnh giấc, bụng của nàng thì ngày càng lớn, có khi vào ban đêm, nàng vừa mới nằm xuống thì muốn đứng dậy liền, nên mỗi lần như vậy hắn đều đỡ nàng đứng dậy.

Có lúc Kỷ Đào cảm thấy Lâm Thiên Dược thật may mắn, vì hắn đã thi xong kỳ thi hội, nếu hẳn cứ như vậy mà bỏ lỡ, thì chỉ e là hắn đã rớt rồi.

Cuối cùng cũng đến ngày công bố kết quả thi.

Rất nhiều người đã đi đến tửu lâu ở trên đường chờ đợi, lúc này, Cù Vĩ căn bản cũng chẳng đến hỏi thăm Lâm Thiên Dược nữa, vì không cần hỏi thì hắn cũng biết là Lâm Thiên Dược chắc chắn sẽ không đi.

Vì thế, hắn cũng không đi luôn, còn Hà Nhiên thì đưa Ngô thị đến Cù gia, cả hai người chờ đợi ở đó.

Mấy tháng nay, Ngô thị thường hay mang canh gà tới đây, vì sợ Cù Thiến tức giận, nên bà nói chuyện cũng rất dè dặt.

Lúc Cù Thiến đi vắng, căn nhà cũng trở nên hiu quạnh, Hà Nhiên cũng cảm thấy buồn bã. Còn hai tháng sau này, hắn mới vui vẻ được một chút. Ngô thị cũng đoán được Cù Thiến đã ở bên đó, nên bà cảm thấy yên tâm và càng đối xử tốt với Cù Thiến, miễn là bà kiên nhẫn được, nhưng nếu không kiên nhẫn được dù chỉ một chút, thì bà sẽ lập tức các từ.

Mới sáng sớm mà ở trong ngõ đã ồn ào lên. Lâm Thiên Dược thì đang đỡ Kỷ Đào đứng dậy.

“Chàng có muốn đi ra ngoài không?” Lúc mặc đồ, Kỷ Đào vừa cười vừa hỏi.

Lâm Thiên Dược liền ôm nàng thì thầm: “Nếu ta mà trúng tuyển, thì ta muốn nàng cùng ta đi nhận tin thắng lợi này.”

Nụ cười của Kỷ Đào càng tươi hơn.

Hầu hết mọi người đều đi đến các tửu lâu, có thể nói là tửu lâu nào cũng đông nghẹt.

Dương ma ma đã mua đồ ăn trở về từ lúc sáng sớm, rồi nấu ăn ở trong phòng bếp, Lâm Thiên Dược thì dìu Kỷ Đào đi lại trong sân, còn Phó đại phu thì đang tập thể dục xoay tay vài vòng, khi nghe tiếng phấn khởi của mọi người ở bên ngoài, ông đột nhiên hỏi: “Hôm nay công bố kết quả thi à?”

Kỷ Đào nhịn không được bèn bật cười, “Sư phụ, dạo này người nghiên cứu về máu độc thế nào rồi?”

Thường ngày, khi vừa nói đến chuyện này, thì Phó đại phu liền hào hứng, thế mà bữa nay lại khác, ông chỉ nhìn Lâm Thiên Dược hỏi, “Thiên Dược, ngươi thi xong rồi à?”

Lâm Thiên Dược liền gật đầu.

Sau khi Dương ma ma dọn cơm lên, mấy người họ cùng nhau ăn cơm, khi họ vừa mới cầm đũa lên, thì tiếng chiêng, tiếng trống, rồi đến tiếng pháo nổ ở trên đường lần lượt truyền đến.

“Đã bắt đầu rồi sao.” Dương ma ma ngẩng đầu nhìn lên.

Thực ra thì bà chẳng nhìn thấy gì cả, mà chỉ nhìn thấy bức tường của căn phòng mà thôi.

Trong bảng niêm yết danh sách người thi đỗ rất khác biệt, nó loại bỏ thí sinh có thành tích kém nhất từ những vị trí đầu, càng nhận được sớm, thì chứng tỏ người đó xếp hạng về sau, nên Kỷ Đào cũng chẳng thấy lo lắng.

Nhưng khi nhìn thấy bộ dáng của Lâm Thiên Dược, hắn cũng không sốt ruột cho lắm.

Mấy người bọn họ cũng đã ăn xong trong tiếng trống và một trận pháo nổ vui mừng, khi Dương ma ma đang định đi rửa mặt, thì có tiếng gõ cửa vang lên, sau đó,

Cù Vĩ với Hà Nhiên cùng tiến vào, Dư thị, Cù Thiến và Ngô thị cũng đi theo ở phía sau.

Dư thị vừa cười vừa nói: “Bọn ta đợi đến sốt ruột cả đây, nên cứ đến đây chờ đi, ở đây cũng náo nhiệt hơn mà.”