Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Phu nhân, quả thật là như thế, cô nương kia cách ăn mặc là của một phụ nhân, xem qua là người đã thành thân, nàng không có chút nào cố kị, một thân phục trang đỏ chót, xem ra là không biết hắn đã thành thân. Mà khi hắn mới nhìn thấy ta, cũng không có chào hỏi, ta khẳng định hắn đã nhìn thấy hai chúng ta."
Dương ma ma thanh âm không nhanh không chậm, chỉ mấy câu đã để lộ ra tới tin tức quá nhiều, Kỷ Đào sửng sốt một chút.
Ngô thị liên thanh phụ họa: "Đúng vậy, hắn cũng làm như thể không nhìn thấy chúng ta, lôi kéo cô nương kia đi vào cửa."
Dư thị hơi biến sắc mặt: "Nhanh như vậy đã thành thân rồi?"
Kỷ Đào buông cái chén trong tay xuống, cúi đầu xuống trầm tư.
Dư thị nhíu mày, nói: "Ngươi có muốn đi hỏi một chút hay không?"
Kỷ Đào còn chưa trả lời, ở nơi xa đột nhiên truyền đến thanh âm ồn ào, xa xa thấy có người cưỡi ngựa mà đến, tất cả mọi người chạy đến bên cửa sổ đi xem, Kỷ Đào liếc mắt liền thấy Lâm Thiên Dược ở vị trí phía trước, trước mặt hắn chỉ có một người, trong lòng chợt cảm thấy hưng phấn, đưa tay vẫy chào xung quanh.
Lâm Thiên Dược tựa hồ đang hướng nàng nhìn lại, khóe miệng có chút ý cười, như trêu chọc khiến cho đông đảo cô nương ở bên trên lầu trong tửu lâu ném ra rất nhiều khăn tay.
Kỷ Đào đen mặt.
Lâm Thiên Dược tránh né khăn tay cùng đóa hoa rơi xuống trên người, đi theo người phía trước kia cực nhanh đến phụ cận, Kỷ Đào đột nhiên giật mình, giơ khan tay cạnh lên nâng tay hướng về phía hắn ném tới.
Lâm Thiên Dược bất đắc dĩ cười cười, không thuần thục lắm nắm lấy dây cương đi tới, miễn cưỡng tiếp được khăn tay của Kỷ Đào, còn hướng về phía nàng giương lên, nhét vào trong tay áo.
Khóe miệng Kỷ Đào nở một nụ cười tươi, Cù Thiến cùng Dư thị tự nhiên cũng nhìn thấy được động tác của Kỷ Đào, cũng nhịn không được mà cười ra tiếng.
Cù Vĩ cùng Lâm Thiên Dược ở giữa cách mấy người, xem ra thứ tự cũng rát cao, Hà Nhiên rơi xuống đội ngũ đằng sau, bất quá nhìn bộ dáng của hắn cũng thật cao hứng, khi nhìn thấy Cù Thiến cùng Ngô thị thì dùng sức hướng về các nàng mà vẫy tay.
Chờ đội ngũ đi qua, Kỷ Đào đột nhiên phát giác được có gì đó không đúng, hướng đối diện tửu lâu nhìn lại, chỉ thấy cô nương vừa nãy đang nhìn ngắm bốn phía kia đang trừng mắt nhìn nàng.
Kỷ Đào nhìn hai bên một chút, rất xác định cô nương kia trừng mắt chính là nàng, nàng có chút không hiểu. Đột nhiên nhớ tới lúc Lâm Thiên Dược đi ngang qua, cô nương đối diện tựa hồ cũng ném khăn tay đi, ai ngờ Lâm Thiên Dược lại cố ý tới đón khăn của nàng.
Trạng nguyên đi dạo phố, bình thường cô nương hướng đến tân khoa trạng nguyên cùng tiến sĩ ném khăn tay rất nhiều, đại đa số đều chỉ là tham gia náo nhiệt mà thôi, nhưng Lâm Thiên Dược lại như thế cố ý tới đón khăn tay của Kỷ Đào, đây là có ý tứ cố ý kết thân.
Kỷ Đào cũng không để ý tới cô nương ở đối diện, cũng giống như cô nương Từ Di kia, bình thường tiểu thư khuê các đều có lý trí, Lâm Thiên Dược cho dù tốt, thế nhưng đã thành thân, nhưng vị tiểu thư này chắc chắn sẽ không bao giờ có ý định làm thiếp.
Chờ cho bọn họ rời đi, Kỷ Đào các nàng cũng dọn dẹp chuẩn bị trở về nhà, Lâm Thiên Dược bọn hắn còn phải tham gia yến hội trong cung, tạm thời không về nhà được.
Vừa mới đi ra ngoài, Kỷ Đào chuẩn bị xuống lầu, dư quang đột nhiên nhìn thấy Viên Tử Uyên che chở vị cô nương từ cuối hành lang đi tới, nàng dẫm chân xuống, nghiêng người nhường cho Du thị đi trước.
Dư thị hơi kinh ngạc, Kỷ Đào thấp giọng nói: "Tẩu tử đi trước đi."
Dư thị thuận theo ánh mắt Kỷ Đào nhìn qua, lập tức hiểu rõ, cúi đầu đùa Mộ nhi ở trong ngực, bước chân chậm rãi ung dung đi xuống dưới.
Nàng đi ở phía trước rất chậm, mặc dù thang lầu đủ rộng, ở phía sau Cù Thiến cùng Ngô thị vốn cũng không sốt ruột, nên cũng chậm rãi ung dung đi theo ở phía sau nàng.
Kỷ Đào đi sau cùng tự nhiên cũng đi chầm chậm xuống tới.
Mấy người ở cuối hành lang rất nhanh đã đi tới đầu bậc thang, Kỷ Đào đỡ eo, theo Dương ma ma đỡ đi xuống lầu.
"Chậm một chút, chớ xô đẩy các nàng." Thanh âm nữ tử trong trẻo, mang theo chút cường thế không phép cho cự tuyệt.
Viên Tử Uyên nói khẽ: "Tất cả nghe theo nàng."
Kỷ Đào rất tự nhiên quay lại nói lời cảm tạ: "Đa tạ cô nương."
Cô nương kia kinh ngạc: "Không có việc gì, các ngươi như vậy, cẩn thận chút một vẫn hơn."
Kỷ Đào dư quang nhìn lướt qua Viên Tử Uyên, hắn hôm nay sớm đã không phải bộ dáng lúc trước, một thân quần áo vừa người sạch sẽ, vải vóc ẩn ẩn lộ ra ám văn, đường thêu tinh xảo, ngọc bội trên lưng hiện ra ánh sáng trắng muốt, ngay cả ngọc trâm trên đầu cũng có giá trị không nhỏ.
Nếu không phải Kỷ Đào cùng hắn quen thuộc, chỉ sợ cũng sẽ nhận lầm người. Thấy hắn từ đầu đến cuối cúi đầu không nói lời nào, cảm thấy lập tức thất vọng.