Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không nhìn hắn nữa, Kỷ Đào lần nữa nói cảm ơn, lúc quay người đi xuống dưới, đối với Dương ma ma thấp giọng nói: "Hình như là biểu tỷ phu."

"Phu nhân, người tương tự mà thôi." Dương ma ma khuyên nhủ.

Thanh âm hai người cũng không nhỏ, bao gồm cả hai người nha hoàn phía sau đi theo phục vụ đều nghe được.

Cô nương kia hồ nghi nhìn thoáng qua Viên Tử Uyên, đuổi kịp Kỷ Đào, cười nói:

"Nghe khẩu âm của phu nhân, không giống như là người ở kinh thành, nguyên quán cô nương nơi nào vậy?"

Kỷ Đào nhíu mày: "Ta ở quận Phong An, là một địa phương nhỏ, cô nương nhất định chưa nghe nói qua."

Nói xong, quay người đi ra ngoài.

Hai người kia cũng không có đuổi theo, Dư thị một mực chờ ở một bên, thấy nàng đi ra ngoài, đi cùng một chỗ với nàng: "Thật sự là hắn sao? Ta cũng không dám nhận."

Kỷ Đào lạnh nhạt nói: "Người vẫn là người kia, có những chuyện khác đều sớm đã không phải."

Một đoàn người đi ra ngoài, liền thấy cô nương đối diện kia đứng tại cửa của tửu lâu, tựa hồ như đang chờ người. Nhìn thấy Kỷ Đào từ tửu lâu đi ra, lúc đầu khí thế hùng hổ muốn tiến lên, sau khi nhìn thấy bụng của Kỷ Đào thì sửng sốt.

Kỷ Đào và Dư thị cùng với mọi người tiến lên xe ngựa, cô nương kia còn tiến lên, do dự nửa ngày, mắt thấy Kỷ Đào lên xe ngựa, nàng đến cùng cũng không nhịn được liền hỏi: "Vừa rồi ngươi sao còn ném khăn tay?"

Kỷ Đào quay lại đối mặt với nàng cười một tiếng: "Nghĩ ném liền ném nha."

"Thế nhưng mà ngươi đã thành thân a." Cô nương tò mò.

Kỷ Đào nhịn không được bật cười: "Thám hoa kia hắn cũng đã thành thân nha."

Cô nương có chút hiểu được.

Xe ngựa chậm rãi hướng ra ngoài thành mà đi, Cù Thiến một mực đem rèm xốc lên một chút, đợi đến khi đi ra khỏi cửa thành, nàng thở dài nói: "Nếu không phải có thai, ta phải dạo chơi khắp nơi một chuyến mới được."

"Về sau luôn có cơ hội ." Dư thị cười tủm tỉm nói.

Kỷ Đào trở về nhà, cũng không cảm thấy mệt mỏi, nàng củng Dương ma ma đi phòng bếp nấu cơm, Phó đại phu một mình ở nhà, chỉ ăn chút điểm tâm lót bụng.

Kỷ Đào bưng đồ ăn tiến đến phòng của Phó đại phu, ông đang tại xử lý đống thuốc, bộ dáng rất nghiêm túc, khi Kỷ Đào đi vào ông cũng không biết.

"Sư phụ, ăn cơm." Kỷ Đào đem khay buông xuống, nhẹ giọng kêu.

Phó đại phu khẽ gật đầu, thu tay lại, đi đến một bên rửa tay, lúc bắt đầu ăn cơm nhìn thoáng qua bụng Kỷ Đào, nói: "Mấy ngày sắp tới này, cũng không nên ra ngoài nữa ."

Kỷ Đào kinh ngạc, nhìn bụng của mình một chút, nàng cũng không có phát hiện ra có gì khác biệt.

Bất quá Phó đại phu đã nói, tự nhiên có đạo lý của ông, Kỷ Đào đồng ý, chờ ông ăn xong đem bát đũa thu lại mang đến phòng bếp.

Từ hôm nay thức dậy quá sớm, Kỷ Đào có chút buồn ngủ, nhưng sau khi trở về phòng sau lại không ngủ được, nhớ tới lời Phó đại phu nói, đứng dậy đem một bên ngăn tủ mở ra, lấy ra tã lót và quần áo sơ sinh mà Dương ma ma cùng nàng sớm đã chuẩn bị xong, mang tất cả ra giặt qua rồi phơi .

Kỷ Đào kiểm tra lại từng cái một, rồi lại đem từng món gấp lại, sau đó lên giường một lần nữa nằm xuống, ngủ thật say.

Không biết đã ngủ bao lâu, Kỷ Đào trong thoáng chốc nghe được thanh âm Dương ma ma nói chuyện với Lâm Thiên Dược.

Khi nàng tỉnh lại, nhìn một chút bên ngoài, sắc trời sớm đã tối đen, đang định đứng dậy đi ăn cơm, vừa mới bước xuống giường, thì thấy một dòng nước nóng thuận theo một bên chân chảy xuống dưới.

Trong lòng Kỷ Đào hoảng hốt, cất giọng nói: "Thiên Dược..."

Sau đó liền nghe được tiếng mở cửa vang lên, Lâm Thiên Dược mở cửa đi vào, nhìn thấy Kỷ Đào đứng tại trước giường không nhúc nhích, lo lắng tiến lên: "Nàng sao vậy?"

Kỷ Đào hướng hắn cười cười, kỳ thật chỉ là khóe miệng bên dưới hơi giật, rơi ở trong mắt Lâm Thiên Dược càng giống như là cười khổ.

"Hình như ta thật sự sắp sinh rồi."

"Sắp sinh." Lâm Thiên Dược tiến lên, bộ dáng muốn đưa tay đỡ lấy nhưng lại không dám đụng.

Hắn có chút luống cuống: "Đào nhị, ta...ta"

Kỷ Đào chưa hề gặp qua bộ dạng này của hắn, nếu không phải lúc này tình hình không đúng, nàng thật sự muốn cười, vội nói: "Gọi ma ma đến đây, còn có sư phụ."

Lâm Thiên Dược quay người liền đi ra ngoài, đi tới cửa lại chạy về đến ôm lấy Kỷ Đào: "Đào nhi, đừng sợ."

Thanh âm cũng hơi run rẩy theo.

"Ta không sợ." Kỷ Đào nói khẽ.

Kỳ thật nàng cũng rất hoảng, trước kia nàng cũng chưa trải qua loại sự tình này.

Dương ma ma tiến đến nhìn thấy Kỷ Đào dưới thân có nước ối đang chảy, liền nói:

"Phu nhân đừng sợ, trước tiên đi lên giường nằm đã."

Kỷ Đào được bà đỡ lên giường.

Dương ma ma quay người liền đi ra ngoài, rất nhanh đã dẫn Phó đại phu tới xem mạch cho Kỷ Đào: "Không có việc gì."

Khi trong phòng chỉ có Kỷ Đào cùng Dương ma ma, Dương ma ma đưa tay sờ lên trên bụng của Kỷ Đào.