Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một tháng trôi qua, hài tử trở nên trắng trẻo mập mạp, thỉnh thoảng còn cười cười, tỉ như lúc này, có lẽ là Kỷ Đào ôm hắn đi dạo hẳn rất cao hứng, cái miệng nho nhỏ của hắn đã bắt đầu cong lên rồi, con mắt nhắm lại, nhìn thấy vậy lòng Kỷ Đào liền mềm nhũn, bên môi liền nở một nụ cười. Nhịn không được cúi đầu xuống, dùng mặt khẽ cọ vào đứa nhỏ. Xúc cảm tinh tế tỉ mỉ ấm áp từ trên mặt truyền đến, tựa hồ như đang trực tiếp truyền đến trong lòng của nàng.

Phó đại phu đang ở phía trước, hắn thích loay hoay với đống dược liệu, phía trước địa phương rộng rãi, đối với hắn cũng thuận tiện hơn.

Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược ở chính phòng tại hậu viện, Dương ma ma ở tại sương phòng hậu viện, thuận tiện cho việc chiếu cố hài tử, nhưng mà như vậy, phòng còn trống cũng rất nhiều.

Trong đêm, sau khi Kỷ Đào rửa mặt từ trong nội gian ra, nhịn không được nói:

"Thiên Dược, bây giờ là có lẽ nên tìm một bà tử giúp đỡ ma ma nấu cơm chứ hả?"

Nếu như không có Hiên nhi, Kỷ Đào cũng có thể hỗ trợ bà, nhưng mà bây giờ Dương ma ma còn phải giúp đỡ chăm sóc hài tử, Kỷ Đào cũng không thể giúp bà, Phó đại phu cả ngày nghiên cứu dược liệu không ra khỏi cửa, chỉ có thể dựa vào một người là Dương ma ma, nấu cơm còn tốt, bây giờ ngày mùa hè còn phải nấu nước, đoán chừng phải mệt chết mất.

Lâm Thiên Dược tựa ở trên giường, nhìn Kỷ Đào đi ra từ căn phòng nhỏ ở giữa, bây giờ thân hình nàng so với trước kia đẫy đà hơn một chút, làn da trắng nõn tinh tế tỉ mỉ, lại còn đang xoa tóc, Lâm Thiên Dược môi nhấp nháy, đứng dậy tiếp nhận khăn tay trong tay nàng, giúp nàng xoa tóc: "Tùy nàng. Không thì chậm rãi tìm người, nhân phẩm phải tốt một chút."

"Cái này tất nhiên rồi. Còn có Hiện nhi, người không cẩn thận không thể tới gần Hiên nhi." Kỷ Đào ngồi xuống bàn trang điểm trước, chân thành nói.

Đem đầu tóc lau đến sáng bóng thật khô không còn chút nước, Lâm Thiên Dược từ phía sau ôm lấy Kỷ Đào: "Đào nhi, cảm ơn nàng."

Kỷ Đào nhịn không được khẽ cười: "Nó cũng là con trai ta, huynh cảm ơn ta gì chứ."

Lâm Thiên Dược nhìn thấy vành tai trước mặt phấn nộn, đến cuối cùng cũng nhịn không được, nhẹ nhàng cắn lên rồi khẽ nhấm nháp,nói: "Đào nhi, ta yêu nàng."

Kỷ Đào giật mình, giương mắt từ trong gương nhìn thần sắc hắn, chỉ thấy trong ánh mắt hắn một mảnh mềm mại, lỗ tai bị cắn đến có chút ngứa, nàng cười tránh đi.

Bên ngoài gió phất qua nhánh cây nổi lên thanh âm sàn sạt, trong phòng cảnh tượng đẹp để ấm áp, hai người ngồi xuống ở trước bàn trang điểm một lúc thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười nhẹ, hài hòa an bình.

Kỷ Đào tỉnh lại, Lâm Thiên Dược đã đi rồi, sắc trời bên ngoài sáng sủa, lúc còn xoay người muốn ngủ, đột nhiên nhớ ra có chút không đúng.

Nhanh chóng ngồi dậy mặc quần áo, trong hậu viện cũng không nhìn thấy Dương ma ma, Kỷ Đào đi về phía trước viện đi, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Phó đại phu ôm Hiên Nhi cười tươi rói.

“Phu nhân, ăn cơm thôi.” Dương ma ma từ phòng bếp đi ra, nhẹ giọng gọi nàng.

Kỷ Đào gật đầu, tiến lên ôm đứa bé: "Sư phụ, ăn cơm thôi.”

Phó đại phu không cho nàng bế, trực tiếp ôm hài tử đi vào phòng bếp.

Vừa mới cơm nước xong, liền có tiếng đập cửa vang lên, Kỷ Đào ôm đứa bé đi ra mở cửa, nhìn thấy Dư thị ôm Mộ nhi đứng ở trước cửa, Kỷ Đào vui vẻ nói: “Tẩu tử mau vào đây.”

Dư thị vừa bước vào, trước tiên đã phải dạo qua một vòng quanh viện, lại ngó nghiêng vào trong phòng, cười nói: “Muội bên này tốt hơn nhiều, ta bên kia kém một chút, lúc chúng ta vừa tới rất lộn xộn, ghế còn có rất nhiều cái đều đã hư hỏng.”

“Các ngươi bên này cái gì cũng đều là tốt nhất rồi, tính ra tiết kiệm được không ít.”

Dư thị đến dưới tán cây trong viện, nơi đó có dựng tiểu đình nhỏ để hóng gió, bên trong bàn đá ghế đá đều có, chạm trổ tinh xảo, Dư thị hâm mộ không thôi: "Cái này hẳn là đã tốn không ít bạc, bằng không ta cũng làm một cái.”

Kỷ Đào cười nhạt không nói.

Dư thị ánh mắt đột nhiên thần bí, tới gần Kỷ Đào, nói: “Đào nhị, ta chuyển đến đây sớm hơn muội mấy ngày, người ở nhà đối diện chính là Lạc đại nhân, phu quân ta chính là đi theo ông ấy.”

Thấy Kỷ Đào vẻ mặt mơ hồ, Dư thị giải thích nói: “Nghe nói Lạc đại nhân là tiên sinh ở Hàn Lâm Viện, đã vào Hàn Lâm Viện nhiều năm, chính lục phẩm, năm nay lên thứ cát sĩ của Hàn Lâm Viện, tổng cộng có năm người thuộc hạ, phu quân chính là một trong số đó”

Kỷ Đào hiểu rõ.

Dư thị thấy nàng đã hiểu, miễn cưỡng cười nói: “Muội muội, ta cũng không kể thêm nữa, vào thẳng vấn đề luôn đi, ta muốn tới chào hỏi một chút, chỉ có điều là ta không thì không thích hợp cho lắm, muội thì lại khác, muội là hàng xóm nhà họ, mang theo chút điểm tới chào hỏi là chuyện rất bình thường, hơn nữa ta cũng không phải muốn như thế, chỉ là muốn quen mặt, để Lạc đại nhân biết được phu quân của ta.”