Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chỉ cần muội đi cùng ta là được.” Dư thị dứt khoát nói.

Kỷ Đào nghĩ nghĩ, gật đầu nói: “Ta đi cùng ngươi.”

Giống như là Dư thị nói, Kỷ Đào ở đối diện nhà của Lạc đại nhân, hàng xóm tới nhà chào hỏi một chút vẫn là rất cần thiết.

Cho dù không có Dư thị, nàng cũng muốn đi. Du thị đi cùng nàng, cũng có vẻ không đột ngột nữa.

“Chờ ta mang hài tử vào đã.” Kỷ Đào ôm Hiện Nhi đi vào.

Hai người cùng đi gõ cửa nhà đối diện, lúc này Lạc đại nhân khẳng định là không ở nhà, ở nhà hẳn là gia quyến của ông ấy.

Cửa được mở ra rất nhanh, đứng phía sau cửa là mộ bà lão, sau khi nhìn thấy hai người Kỷ Đào, cười ngâm ngâm hỏi: “Các vị tìm ai?”

Kỷ Đào tiến lên, cười nói: “Chúng ta dọn lại đây vào hôm qua, sau này chính là hàng xóm rồi, muốn lại đây chào hỏi một chút.”

Bà lão nhìn từ trên xuống dưới đánh giá hai người một phen: "Chờ ta đi bẩm báo phu nhân.”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.

Bà lão rất nhanh đã trở lại, trên mặt tươi cười hơn một chút: "Hai vị phu nhân đi theo ta, phu nhân nhà ta đang chờ.”

Kỷ Đào cùng Dư thị theo bà lão đi vào bên trong, trong viện cũng giống với nhà Kỷ Đào, diện tích có lớn một chút, Kỷ Đào vừa nhìn đã thấy hai người đang ở dưới tán cây trong viện cười nói.

Kỷ Đào cùng Dư thị đến gần, nhìn thấy một vị phu nhân khoảng 40 tuổi cùng một vị cô nương 15-16 tuổi, bộ dáng thanh tú, một thân phong độ trí thức.

“Lạc phu nhân an.” Dư thị tiến lên, cười nói.

Lạc phu nhân đánh giá các nàng xong, gật đầu nói: “Lại đây ngồi.”

Bà nhìn về phía Kỷ Đào trước tiên, trên mặt ý cười nhu hòa: "Hôm qua ta nhìn thấy ngươi, tuổi trẻ như vậy đã làm thất phẩm phu nhân, chính là không thường thấy.”

“Phu nhân quá khen.” Kỷ Đào khiêm tốn.

Lạc phu nhân lại nhìn về phía Du thị: "Ngươi là?”

Dư thị lập tức nói tiếp: "Phu quân ta Cù Vĩ.”

Sắc mặt Lạc phu nhân lộ ý hiểu rõ, Dư thị thấy thế, trên mặt càng thêm tươi cười, mục đích lần này xem như đã đạt được, người cũng thả lỏng lại: "Chúng ta cùng Kỷ phu nhân là một nhà, nguyên quán ở quận Phong An, lúc trước ở tại một cái ngõ nhỏ trong hai năm, còn cùng nhau kết bạn cùng vào kinh thành, xem như rất quen thuộc.”

Lạc phu nhân vừa nghe vừa cười: "Vậy là tốt rồi. Nghe lão gia nhà ta nói, năm nay những người vào Hàn Lâm Viện, đều là tiến sĩ trẻ chưa tới 30 tuổi, tuổi trẻ tài cao a.”

Kỷ Đào cùng Dư thị lại khiêm tốn.

Sau nửa canh giờ, Kỷ Đào cùng Dư thị hai người cáo từ, Lạc phu nhân tự mình đưa các nàng ra cửa.

Kỷ Đào cùng Dư thị trở về nhà, liếc nhau, đều nhịn không được cười.

Lạc phu nhân vừa gặp liền thấy bà chính là một người hiền hoà, vậy thì Lạc đại nhân cũng rất hiền hoà mới đúng.

Nếu như đã đi chào hỏi nhà đối diện, vậy thì nhà bên cạnh Kỷ Đào nhất định cũng phải đi một chút, Kỷ Đào lại cho con bú thêm một lần nữa, rồi cầm điểm tâm đi sang nhà bên cạnh, gõ cửa nửa ngày mới mở, là một người nam trẻ khoảng hơn hai mươi tuổi mở cửa, ngữ khí rất không kiên nhẫn: "Ai vậy?”

Kỷ Đào sắc mặt vẫn giữ ý cười, đưa điểm tâm cho người nam rồi nói: “Ta là hàng xóm chuyển đến hôm qua, tới cửa chào hỏi một chút.”

“Ai đấy?” Một giọng nói sắc nhọn của nữ tử truyền đến.

Nữ tử đó cả người ánh vàng rực rỡ, trên tay đeo liền hai đôi vòng tay, sau khi nhìn thấy Kỷ Đào, sắc mặt có chút hồ nghi.

Kỷ Đào một lần nữa lại phải giải thích một phen, nữ tử kia cười nói: “Vậy ngươi vào nhà ngồi đi.”

“Không được rồi, con ta còn đang ở nhà nữa.” Kỷ Đào vội vàng từ chối.

Hai người kia cũng không cưỡng ép bắt ở lại, nên Kỷ Đào liền xoay người trở về.

Bởi vì nàng đi gặp người đầu tiên chính là Lạc phu nhân ở phía đối diện, còn tưởng rằng quản gia của phu nhân đều ôn hòa lễ phép như vậy.

Kỷ Đào về nhà nghỉ ngơi, ngủ cùng Hiên Nhi trong chốc lát, đứng lên định đi sang nhà bên phải. Vừa ra đến trước cửa, Dương ma ma thấp giọng nói: “Phu nhân, nhà bên kia chuyển đến trước chúng ta nửa tháng, lúc trước người ở cữ, ta lại đây quét tước, vừa vặn gặp họ tới chuyển nhà.”

Kỷ Đào hiểu rõ, có điều vẫn là muốn đi, cầm điểm tâm đi tới gõ cửa, cửa rất nhanh liền mở ra, một cô nương mặc quần áo vải đi ra mở cửa, nhìn thấy Kỷ Đào ánh mắt liền sáng lên, cười nói: “Phu nhân có phải vừa chuyển đến hôm qua hay không, phu nhân của Thám Hoa Lang?"

Cô nương này thật sự nhiệt tình, Kỷ Đào cùng nàng nói vài câu, sau đó mới trở về nhà.

Nơi này không giống với hẻm Phúc Viên, nơi này người trừ việc ra ngoài mua đồ ăn thì cơ bản là không ra khỏi cửa, Kỷ Đào cả ngày ở cùng Hiên Nhi, thật ra cũng không cảm thấy nhàm chán.

Những hàng xóm đã chào hỏi qua, có Lạc phu nhân ở phía đối diện cùng cô nương ở bên phải ngày hôm sau liền có hồi lễ.