Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hàng xóm bên trái thì vẫn luôn không thấy động tĩnh, Kỷ Đào cũng không thèm để ý.
Lâm Thiên Dược mỗi ngày sáng sớm đã đi rồi, cơ bản sau giờ ngọ sẽ trở về, Kỷ Đào cũng không có nghe hắn nói Hàn Lâm Viện không dễ sống.
Một ngày này Kỷ Đào đều ngồi hóng mát dưới bóng cây, Lâm Thiên Dược đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy Kỷ Đào dưới tán cây, Lâm Thiên Dược mỉm cười đi tới, đưa tay bế lấy hài tử trong lòng nàng.
Kỷ Đào đột nhiên nhớ tới cái gì: "Chàng ở Hàn Lâm Viện, thượng quan là ai? Chúng ta có cần đi chào hỏi một chút không?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười lắc đầu: "Không cần, Hồ đại nhân cũng không ở quan xá, ông ấy ở bên ngoài, ngày thường người cũng dễ nói chuyện, cũng không tiếp đãi người tới cửa chào hỏi.”
Lâm Thiên Dược chọc cười Hiên Nhi xong, mới đưa trả cho Kỷ Đào: "Hiên Nhi càng ngày càng lớn, phải có tên rồi.”
“Chàng đặt?” Kỷ Đào nghi hoặc, Lâm Thiên Dược đã sớm nói qua, sau này để tên cho Kỷ Duy đặt.
Lâm Thiên Dược mỉm cười lắc đầu: "Chờ cha tới lấy.”
Nói tới cái này, Kỷ Đào trong lòng vắng vẻ, nàng đã rất lâu không gặp cha mẹ rồi, hai người họ tuổi tác cũng dần lớn rồi.
Lâm Thiên Dược thấy sắc mặt của Kỷ Đào không đúng lắm, tiến lên ôm chặt nàng.
Ngày tháng chậm rãi qua đi, Kỷ Đào cũng đã quen với ngày tháng ở quan xá, thỉnh thoảng sẽ mang theo Hiên Nhi cùng Dương ma ma đi dạo ngoài đường.
Hôm nay, Kỷ Đào cùng Dương ma ma đang trên đường trở về, bộ dạng Hiên Nhi rất vui vẻ, đứa trẻ nhỏ như vậy mà cũng thích đi dạo phố.
Qua cửa nghe được trong viện hình như có rất nhiều người nói chuyện, có chút náo nhiệt, Kỷ Đào cùng Dương ma ma nhìn nhau, Phó đại phu từ khi nào cũng tiếp đãi khách khứa rồi?
Dương ma ma đẩy cửa, Kỷ Đào ôm hài tử, đang chuẩn bị bước vào, liền nghe được một giọng nói quen thuộc, mang theo vui sướng vang lên: "Đào nhi.”
Kỷ Đào không dám tin bỗng nhiên ngẩng đầu, liền nhìn thấy Liễu thị cùng Kỷ Duy ngồi trên ghế đá, đối diện là Phó đại phu: "Cha, nương.”
Kỷ Đào trong lòng nháy mắt tràn đầy vui sướng, ôm hài tử tiến lên vài bước.
Thấy nàng như thế, Liễu thị vội đứng dậy, tiến lên đưa tay đón lấy cháu, dặn dò nói:
“Cẩn thận chứ, đã làm mẹ rồi mà vẫn không ổn trọng như vậy.”
Ôn trọng không nổi.
Kỷ Đào muốn cười, nhưng đôi mắt lại cảm thấy có chút cay cay: "Xa như vậy, cha nương tới như thế nào vậy?”
Lâm Thiên Dược cùng Điền thị từ phòng bếp đi ra, trên tay bưng trà bánh, Kỷ Đào nhìn thấy Điền thị, vẫn rất vui vẻ: "Nương.”
Điền thị mỉm cười gật đầu, nhìn thấy đứa bé trong tay Liễu thị, buông khay trà đi qua trêu đùa: "Đã hơn hai tháng rồi nhỉ?”
Liễu thị thật vui vẻ: "Tính ngày tháng, ước chừng đã hơn hai tháng.”
Kỷ Duy ở một bên uống trà, nhìn đứa bé trong lòng Liễu thị, đôi mắt tràn đầy vui mừng: "Gọi là gì a?”
Lâm Thiên Dược cùng Kỷ Đào nhìn nhau: "Cha, chờ người đặt tên.”
Kỷ Đào đột nhiên nhớ tới mấy ngày trước Lâm Thiên Dược đột nhiên nói tới chuyện đặt tên cho con, đại khái chính là bởi vì Kỷ Duy sắp tới rồi.
Liễu thị cùng Kỷ Duy còn có Điền thị đối với đứa bé mười phần yêu thích đều bộc lộ ra ngoài, đặc biệt là Liễu thị, lúc ăn cơm đều không nỡ đặt xuống.
“Cảm ơn ngươi, Thiên Dược.” Kỷ Đào nghiêm túc nói.
Lâm Thiên Dược trên mặt thoáng chút ý cười, ánh mắt nhu hòa: "Vốn chính là nên như thế, lại nói, còn có nương của ta, bà ở nhà một mình, tuy rằng có cha mẹ nàng chiếu cố, nếu như trước đây thì thôi. Hiện giờ ta vẫn là không yên tâm, tính tình ba người họ quá hiền hòa, ta sợ Điền gia bên kia sẽ làm ra chuyện xấu.”
Cũng đúng.
Lúc trước Lâm Thiên Dược là một Cử tử, Điền gia đã có thể không biết xấu hổ mà bám lấy, hiện giờ Lâm Thiên Dược đã là nhất giả tiến sĩ, còn vào Hàn Lâm Viện, chỉ sợ Điền gia bên kia sẽ không bỏ qua.
Hiện giờ đều đón họ tới đây, nơi này cách Cổ Kỳ trấn ngàn dặm xa xôi, Điền gia cũng sẽ không đuổi tới.
Kỷ Duy cùng Liễu thị tới đây, người vui mừng nhất chính là Kỷ Đào, lần này người một nhà cuối cùng đã có thể ở cùng nhau rồi. Đặc biệt là Phó đại phu, đã biến mất thì phải biến mất hẳn mấy năm.
Ban đêm, Kỷ Đào cùng mọi người cùng nhau ngồi một bàn, rất là vui mừng, cảm thấy so với đón tết còn náo nhiệt hơn rất nhiều, chủ yếu là nàng cảm thấy trong lòng mãn nguyện, đời này đối nàng mà nói, những người quan trọng nhất lúc này đều ở đây.
Đối với Kỷ Duy cùng Liễu thị mà nói, người không nỡ nhất chính là Kỷ Đào, hiện giờ còn thêm một Hiên Nhi nữa.
Điền thị càng không cần phải nói, bà chỉ có một mình Lâm Thiên Dược là người thân, hiện giờ còn có Hiên Nhi, thật sự bắt bà về nhà, bà mới không vui vẻ.
Bọn họ đều ở lại đây, phòng còn thừa trong viện vẫn nhiều, kể cả có ở lại, cũng không ở hết.