Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khi Ngô thị vội vã chạy tới gõ cửa Kỷ gia, Cù Thiến đã sắp sinh.

Vốn dĩ Kỷ Đào còn nhớ nhung cái này, nhưng Liễu thị họ vừa tới, Kỷ Đào liền quên mất, nhìn thấy Ngô thị vội vàng chạy đến, Kỷ Đào mới sực nhớ tới việc này. Cù Thiến đã sớm cùng Kỷ Đào và Dương ma ma nói qua, muốn Dương ma ma hỗ trợ đỡ đẻ.

Lúc này đang là ban ngày, sao vẫn còn không trở về, khi Kỷ Đào cùng Dương ma ma tới, Cù Thiển đang nằm ở đau đớn trên giường hét lên.

“Đừng sợ.” Kỷ Đào tiến lên, đỡ thân mình của nàng ấy rồi bắt mạch.

Dương ma ma xoa xoa bụng của Cù Thiến, Ngô thị ở bên cạnh vội hỏi: "Ma ma, như thế nào rồi?

Kỷ Đào xoay người: "Bình thường, thím đi nấu nước, hoặc là gọi tẩu tử cùng tới giúp đỡ.”

Ngô thị gật đầu, chạy nhanh ra ngoài.

Cù Thiến bắt lấy tay Kỷ Đào: "Tẩu tử, đau như vậy, liệu ta có chết hay không?”

“Không đâu, đau như vậy là bình thường.” Kỷ Đào nhẹ nhàng an ủi nói.

Cù Thiến thân thể không tồi, hơn nữa nàng cũng ở gần Kỷ Đào, Dương ma ma về sau sẽ giúp đỡ nàng, thân thể được chăm sóc rất tốt.

Rất nhanh, Dư thị cũng tới, nàng mang theo Mộ Nhi, thật sự là không còn cách nào khác, căn bản là không có người trông giúp hài tử. Người ngoài thì lại không yên tâm.

Ngô thị đi nấu nước, mỗi lần tiến vào đưa nước đều sẽ hỏi một câu: "Thiến Nhi có làm sao không?”

Cù Thiến sinh lại rất chậm, Lâm Thiên Dược bọn họ đều đã trở lại rồi, mà nàng vẫn chưa sinh hạ.

Lâm Thiên Dược cùng Liễu thị thậm chí còn ôm Hiên Nhi qua cho Kỷ Đào, nếu không sẽ cứ đói khóc mãi ở nhà.

Sắc trời dần tối, một tiếng trẻ con khóc lãnh lót nỉ non cắt qua bầu trời đêm.

“Sinh rồi, mẹ con bình an.” Dương ma ma với giọng nói mang theo vui sướng, từ trong phòng truyền ra.

Kỷ Đào sớm đã ra ngoài, hiện giờ là Dư thị cùng Dương ma ma ở bên trong, nàng nhìn thấy Hà Nhiên đứng lên đi tới cửa, mặt đầy vui mừng.

“Sinh rồi?”

Liễu thị nghe vậy: "Trước nở hoa sau kết quả, đại hỉ a, chúc mừng.”

Ngô thị nghe vậy, trên mặt tràn đầy vui vẻ.

“Mọi người đừng đi, ta đi nấu cơm, ở lại ăn cơm rồi đi.” Ngô thị vội vàng gọi.

Hà Nhiên sớm đã đi vào trông bế con, trong phòng vẫn còn một mùi máu tươi nồng nặc, Kỷ Đào cùng Liễu thị vội vàng cáo từ, hiện tại Hà gia bận rộn như vậy, bọn họ tự nhiên không thể ở lại ăn cơm.

Ngô thị tiễn bọn họ tới cửa, mặt đầy cảm kích, lại có chút xin lỗi: "Hôm nay may mà có các vị, ngày khác ta nhất định sẽ chiêu đãi các vị một bữa.”

Từ Hà gia ra ngoài, bên ngoài đã sương mù mênh mông, trước mắt chỉ toàn một màu đen.

“Nữ nhi cũng tốt.” Liễu thị cười nói.

Bà quay đầu nhìn về phía Hiên Nhi trong lòng Lâm Thiên Dược: "Có điều a, có tốt đến mấy cũng là nhà người khác, còn ta vẫn là thích Hạo Hiện của chúng ta nhất.”

Kỷ Hạo Hiên, là Kỷ Duy đặt tên, gần đây bởi vì cái này, hắn rất vui vẻ, cả ngày cười ha ha.

Điền thị dường như sớm đã chấp nhận hài tử họ Kỷ, cũng không hề không vui vẻ, đối xử với hài tử trước sau như một.

Chỉ là bà hiện giờ vẫn giống như khi ở thôn Đào Nguyên, vẫn không ra khỏi cửa, cũng không muốn làm quen với người lạ.

Khi bốn người về đến nhà, sắc trời đã tối, đen như mực, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn được đường mà thôi.

Kỷ Đào nhìn ra cửa nhà mình ở xa xa, đột nhiên thấy có người rất nhanh chạy qua cửa nhà họ, vài bước đã không thấy bóng người đâu.

Nàng giật mình, dừng bước chân lại, kéo lấy Liễu thị: "Nương, vừa rồi người có nhìn thấy vừa có người chạy qua cửa nhà của chúng ta không?”

Liễu thị mờ mịt: "Không thấy a.”

Dương ma ma cũng chưa nhìn thấy cái gì.

Lâm Thiên Dược cũng không thấy được, sắc trời đã tối, hắn ôm hài tử nên chỉ chú ý phía dưới chân.

Kỷ Đào đi tới cửa, nhìn trái nhìn phải, vừa rồi nếu như không nhìn nhầm, người đó là từ bên phải chạy qua bên trái.

Ở bên phải chính là huynh muội, ca ca Tô Cát An, 24-25 tuổi, còn chưa thành thân, cùng khoa tiến sĩ với Cù Vĩ bọn họ, cùng nhau thi thứ cát sĩ. Muội muội Tô Lâm

Nương, năm nay mười lăm, chính là cô nương nhiệt tình đón tiếp Kỷ Đào lần đầu tiên tới cửa kia.

Hơn nữa thứ cát sĩ năm nay, cơ bản đều là người trẻ trên dưới 30 tuổi, dường như chỉ cần là người trong nhị giáp trên dưới 30 tuổi lên tiến sĩ, chừng hơn hai mươi người, toàn bộ đều thi đậu thứ cát sĩ, vào Hàn Lâm Viện. Người có tâm đều đã sớm phát hiện ra cái này, chỉ sợ là Hoàng Thượng đều đã có dụng ý.

Nhà bên phải này thì tương đối phức tạp, ngày đó Kỷ Đào nhìn thấy nhà đó, là Phương Lập, đệ đệ của Phương Nghị làm điền tịch ở Hàn Lâm Viện, vị nữ tử kia là muội muội hẳn, Phương Bồi Bồi, bên trong còn có cha mẹ cùng thê tử Cố thị của Phương Nghị, còn có tiểu nữ nhi năm tuổi, cả nhà lớn bé tất cả có bảy người.