Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phương gia không có gì ngoài nhiều tiền, ngày đó nhìn cách Phương Bồi Bồi ăn mặc cũng có thể nhận ra.

Kỷ Đào hồ nghi nhìn qua hai nhà bên cạnh, không nhìn ra cái gì.

Mở cửa vào nhà, Điền thị đã làm xong đồ ăn, nhìn đến mấy người bọn họ trở về, hỏi:

“Như thế nào rồi?”

“Mẹ con bình an.” Liễu thị lên tiếng, tiến lên giúp một tay, lại nói: “Một mình bà ở đây, đừng để mệt như vậy, chờ chúng ta trở về rồi cùng nhau làm cũng được mà.”

Điền thị chỉ cười không nói lời nào, hiện giờ tới kinh thành rồi, bà càng ngày càng thích cười.

Lúc ăn cơm, Kỷ Đào nghĩ nghĩ nói: “Hay là ngày mai chúng ta lên phố đi chơi đi, nói mới nhớ con tuy rằng đã tới đây được hơn nửa năm, lại bởi vì có thai, nên chưa dạo phố được lần nào hẳn hoi.”

Phó đại phu lập tức tỏ thái độ: "Ta không rảnh, các ngươi đi đi.”

Kỷ Duy khuyên nhủ: “Đi đi, ta cũng đi.”

Phó đại phu vẫn là nể mặt Kỷ Duy, gật đầu nói: “Dạo một chút thôi thì ta đi.”

Mọi người trên bàn đều nở nụ cười.

Ban đêm lúc đi ngủ, Kỷ Đào ôm lấy eo Lâm Thiên Dược: "Chàng một mình không đi sao?”

Lâm Thiên Dược bật cười: "Ta thật ra là muốn đi.”

Kỷ Đào duỗi tay vỗ vỗ hắn mặt, vẻ mặt đáng tiếc, thấy nét cười trên mặt của Lâm Thiên Dược cũng tươi thêm vài phần.

Ngày thứ hai Lâm Thiên Dược vừa ra khỏi cửa, Kỷ Đào cũng đưa mọi người ra ngoài, tính ra cải viện này hiện giờ đã có không ít người ở.

“Con mới chỉ đi phố Trạng Nguyên.” Kỷ Đào vừa đi vừa nói.

“Ya, vậy con có phải đi phố Thiên Dược Du rồi hay không?” Liễu thị hứng thú bừng bừng.

Nghe vậy, ngay cả Điền thị cũng tò mò ngó qua.

Kỷ Đào khẽ mỉm cười, kể cho mọi người một lần đi dạo phố, mọi người nghe một cách rất hứng khởi. dần dần liền ra khỏi đường Quan Học, bên ngoài cũng náo nhiệt hơn rất nhiều, người đi ngang qua cố ý hay vô tình đều tránh đường Quan Học kia xa một chút.

Càng đi lên phía trước không khí càng náo nhiệt, trong kinh thành tự nhiên phồn hoa hơn trấn Cổ Kì rất nhiều, Điền thị ngày thường có thể không ra khỏi cửa liền không ra khỏi cửa, bọn họ một đường ngồi thuyền đến đây, theo Liễu thị nói, Điền thị căn bản là chưa đi ra khỏi phòng, cho dù là dừng ở trên bến tàu, bà cũng không xuống khỏi thuyền.

Lúc này đi cùng nhiều người như vậy, ngược lại bà lại cảm thấy không sợ nữa, Kỷ Đào dẫn bọn họ vào cửa hàng dệt vải, Dương ma ma cùng Liễu thị còn có Điền thị đều đi xem một chút, Phó đại phu cùng Kỷ Duy đứng ở cửa không biết đang nói cái gì, nhưng cũng sẽ không nhàm chán.

Lại nói, trong những người này, trừ Điền thị, thì đều không thiếu tiền.

Chờ mua xong vải rồi, Kỷ Đào lại đưa mọi người tới cửa hàng trang sức, các bà hứng thú xem đi xem lại, chỉ có Liễu thị ra tay mua một chiếc vòng cổ vàng, tốn năm mươi lượng bạc, Điền thị thấy đến líu lưỡi, thế nhưng bà lại rất vui, bởi vì cái này là mua cho Hiện Nhi.

Khi ra ngoài, Kỷ Duy cùng Phó đại phu hai người còn đang nói đùa, hai người bọn họ đối với cửa hàng như thế này không hề có lòng hiếu kỳ, ngược lại tới lúc đi ngang qua y quán, Phó đại phu vào mua không ít dược liệu.

Bởi vì dược liệu quá nhiều, người ta nguyện ý mang về giúp Phó đại phu, Kỷ Đào dứt khoát sai tiểu nhị mang tất cả đồ vật về. Tiểu nhị vốn dĩ không quá đồng ý, có điều sau khi nghe được địa chỉ của nhà Kỷ Đào đã thay đổi chủ ý, tỏ vẻ nhất định sẽ mang đến.

Mọi người đi rất chậm, lại đi dạo cả nửa ngày, Kỷ Đào dẫn theo bọn họ đi tửu lầu, định sẽ ở lại chỗ này ăn cơm rồi mới trở về.

Đoàn người đi lên phòng ăn trên tầng hai, Liễu thị tò mò ghé ra vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, Kỷ Duy cùng Phó đại phu một bên ở trước án thư nói chuyện, Dương ma ma đi gọi món. Kỷ Đào rót một ly nước cho Điền thị: "Nương, uống nước đi.”

Điền thị cười đón lấy: "Đào nhị, vất vả cho con rồi.”

Kỷ Đào vội cười nói: “Không vất vả, nương không trách con bất hiếu mới đúng, con dâu phải hiếu thảo với mẹ chồng, con vẫn luôn chưa thể chăm sóc cho nương thật tốt, sau này nương nếu như có việc gì, cứ việc phân phó.”

Kỷ Đào vẻ mặt thản nhiên.

Điền thị mỉm cười gật đầu, đưa mắt nhìn phồn hoa bên ngoài, cười nói: “Tuy rằng Thiên Dược đọc sách, ta cảm thấy nó có thể thi cử nhân ta đã rất vui vẻ rồi, cũng có thể đi gặp cha nó rồi. Chưa bao giờ nghĩ tới nó có thể đỗ tiến sĩ, thậm chí là vào triều làm quan, nó so với cha lợi hại hơn nhiều, còn có thể đâm căn bám rễ ở kinh thành, viện tử to như vậy, nếu như cha nó còn sống, hẳn là sẽ vui sướng lắm đây.”

Chỉ cần Điền thị nói đến cha của Lâm Thiên Dược, Kỷ Đào liền không biết an ủi như thế nào, sau một lúc lâu mới nói: “Nương, trên đời này có rất nhiều thứ tốt đẹp.”