Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không cần cử mãi hoài niệm một người đã chết.

Điền thị đưa tay giữ chặt Kỷ Đào: "Thiên Dược hiện giờ có thể được như thế, ta biết, hơn phân nửa đều là công lao của con, nó là một người người đọc sách, chỉ biết đọc sách, căn bản là kiếm không được tiền, tiền tiêu trên đường đi, ta tuy rằng không rời thuyền, nhưng nghe từ những người trên thuyền đôi câu vài lời cũng có thể biết được rằng tốn không ít tiền, ân tình của gia đình con, ta cả đời đều sẽ nhớ rõ, yên tâm, ta không ra khỏi cửa, nên tuyệt sẽ không mang cho mọi người thêm ưu phiền.”

Lời này cũng xem như tỏ thái độ, sau này sẽ không làm chủ hộ Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược bất cứ chuyện gì.

Kỷ Đào cảm thấy tuy rằng Điền thị không thể thêm được nhiễu loạn gì, nhưng mà nghe được những lời này của bà vẫn rất vui vẻ: "Nương, chúng ta đều là người một nhà, nếu như chúng con có chỗ không đúng, nương cứ nói thẳng, con có thể sửa liền sửa, có chuyện gì nhất định phải nói cho chúng con biết, chúng ta cùng nhau thương lượng.”

Hai người nói ra được lòng mình, không khí lại càng tốt đẹp hơn, tiểu nhị đưa đồ ăn lên, mọi người ăn xong, nghỉ ngơi sau một lúc sau đó tính tiền rồi chậm rãi đi về nhà.

Kỷ Đào ôm Hiên Nhi ra cửa, Điền thị cùng nàng đi ở phía trước, Liễu thị cùng Dương ma ma hai người theo sau, Kỷ Duy cùng Phó đại phu không nhanh không chậm đi ở cuối cùng.

Khi chuẩn bị xuống lầu, Kỷ Đào vừa nhìn đã thấy ngay Viên Tử Uyên, nàng hơi hơi nghiêng đầu, cùng với Liễu thị thấp giọng nói: “Nương, biểu tỷ phu không nhận ra chúng ta rồi.”

Liễu thị tuy rằng kinh ngạc, nhưng trên mặt lại bình thường, đưa tay đón lấy Hiên Nhi, cười đùa với cháu rồi đi xuống dưới.

Kỷ Đào căn bản là không nhìn hắn, đi xuống theo Liễu thị, khi đi ngang qua Viên Tử Uyên, hắn dừng lại chào: "Cô mẫu, biểu muội.”

Kỷ Đào không để ý tới, tiếp tục đi, Viên Tử Uyên xoay người, thanh âm tăng lớn: "Cô mẫu, biểu muội.”

Người lầu trên lầu dưới đều nghe được rồi, Kỷ Đào xoay người: “Công tử nhận ra ta?”

“Biểu muội, đừng đùa thế chứ.” Viên Tử Uyên trên mặt mang theo nụ cười nhu hòa,

Kỷ Đào như thế dường như chỉ là trò đùa dai mà thôi.

Kỷ Đào sắc mặt nghiêm nghị: "Ta không có nói đùa, đảm đương không nổi một tiếng biểu muội của công tử, dù gì thì biểu tỷ của ta, nói không chừng đã hạ đường.”

Liễu thị sắc mặt khẽ thay đổi, đằng sau Kỷ Duy cũng phát hiện hai bên có gì không đúng, tiến lên vài bước hỏi: "Chuyện gì vậy?”

Viên Tử Uyên quay sang chào Kỷ Duy: "Dượng.”

Kỷ Duy từ trước đến nay đối với người Liễu gia luôn là lãnh đạm, lúc này chỉ điềm nhiên nhìn hắn một cái, xoay người nói với Liễu thị: “Chúng ta đi thôi.”

Lần này, Viên Tử Uyên không còn ngăn họ lại nữa.

Ra cửa, Liễu thị xoay người nhìn thấy Viên Tử Uyên cũng không có đuổi theo, vội kéo tay Kỷ Đào: "Những lời nói con vừa nói là có ý gì?”

“Ý trên lời nói.” Kỷ Đào nghiêm túc nói.

“Nương, lần đi dạo phố Trạng Nguyên đó, hắn đi cùng một vị phu nhân, phu nhân kia trang điểm trẻ trung một thân y phục đỏ thắm, không hề kiêng dè, hơn nữa, hắn còn giả làm không quen biết ta, rõ ràng là cùng nhau xuống lầu, nhưng hắn một câu cũng không nói với con.”

Liễu thị càng nghe, sắc mặt càng khó coi hơn: "Không ngờ hắn lại là người lòng lang dạ sói như thế.”

Nghĩ đến cái gì đó, lại nói: “Có điều tính toán như ý của đại cữu mẫu

Lại thở dài: "Chỉ thương nha đầu Hương Hương đáng thương.” con thất bại rồi.”

Ra cửa, Kỷ Đào chậm rãi đưa bọn họ trở về, khi về đến nhà đã là buổi chiều, mọi người đều đứng ở cửa chờ Dương ma ma mở cửa, Tô Lâm Nương nhà bên cạnh mở cửa nhô đầu ra, nhìn thấy họ đầu tiên là bất ngờ, ngay sau đó lập tức bình thường trở lại, cười nói: “Lâm phu nhân, mọi người đi ra ngoài dạo phố sao?”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.

Trong lòng kỳ quái sao sắc mặt nàng lại có chút tái nhợt, giống như là bị bệnh.

Dương ma ma mở cửa, mọi người vào viện.

Liễu thị cùng Điền thị đều trở về tắm rửa, Kỷ Đào vốn định mang hài tử trở về hậu viện, khi nghe được tiếng đập cửa, nàng nhớ ra tiểu nhị ở y quán có lẽ là tới đưa dược liệu, vội đi mở cửa.

Quả nhiên là tiểu nhị kia, Kỷ Đào mở cửa cho hắn tiến vào: "Tiểu ca vất vả rồi.”

Tiểu nhị trên mặt tươi cười giúp Kỷ Đào dỡ hàng: "Phu nhân quá lời rồi.”

Kỷ Đào ôm hài tử đứng ở một bên, Phó đại phu nghe được thanh âm đi ra, chạy tới lấy dược liệu của ông, đúng vào lúc này, ở cửa có người ngã xuống.

Kỷ Đào nhìn ra cửa, ngay lập tức liền nhận ra, là hàng xóm Tô Lâm Nương.

Người này đã ngã xuống trước cửa nhà mình rồi, Kỷ Đào đành phải tiến lên, khom lưng thấp giọng gọi: “Lâm Nương cô nương”

Không phản ứng gì, sắc mặt nàng so với lúc trước càng thêm tái nhợt, trên đầu trản đầy mồ hội lạnh.