Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Lâm Nương cô nương.” Kỷ Đào lớn tiếng gọi.
Cửa nhà Lạc gia đối diện mở ra, bà lão đứng ở cửa, đưa mắt nhìn sang tình hình ở cửa, tiến lên hỏi: “Đây là làm sao vậy?”
Kỷ Đào ôm hài tử đứng lên: "Ta cũng không biết, mới vừa rồi chúng ta còn ở dỡ dược liệu xuống, nàng liền ngất rồi ngã ở chỗ này.” bà tử đột nhiên xoay người chạy vào trong Lạc gia, rất nhanh, Lạc phu nhân liền xuất hiện ở cửa, nhìn thấy đúng là Lâm Nương thật, sắc mặt khẽ biến, tiến lên hai bước, nhìn thấy hàng Kỷ Đào đang dỡ có dược liệu trong đó, vội nói: “Lâm phu nhân, có thể xem cho con bé không?”
Phó đại phu nghe vậy, tiến lên nhìn nhìn sắc mặt của Tô Lâm Nương, khẽ nhíu mày, đưa tay bắt mạch, mọi người vây xung quanh, Lạc phu nhân nhíu mày, nói: “Mọi người giúp ta đưa con bé vào nhà với.”
Quả thật, một cô nương té xỉu ở trên đường, chung quanh nhiều người như vậy, đúng là không tốt lắm.
“Vào nhà ta đi.” Kỷ Đào đề nghị.
Lạc phu nhân nhìn thấy hài tử trong lòng Kỷ Đào: "Hay là vào nhà ta đi, nhà ta có bà tử, còn có thể chăm sóc nàng, qua một lát, ca ca của nàng có lẽ sẽ trở lại.”
Lạc phu nhân mở miệng, người giúp đỡ rất nhiều, rất nhanh liền đem nàng trở về nhà.
Phó đại phu đi theo mọi người, Kỷ Đào đưa con cho Liễu thị, cũng đi theo, dù sao cũng là hàng xóm, người lại ngã vào cửa nhà Kỷ Đào, không thể cứ thế mặc kệ Lạc phu nhân được.
Lạc phu nhân rất chu đáo, mọi người tới, bà vừa cười vừa nói cảm ơn, tiễn mọi người ra tận cửa, độc giữ lại Kỷ Đào cùng Phó đại phu.
Phó đại phu tiến lên bắt mạch, sau một lúc lâu mới buông tay, nhìn về phía Kỷ Đào.
“Thế nào rồi?” Lạc phu nhân tựa hồ có chút lo lắng, con gái bà ở một bên đỡ bà, nhìn người trên giường sắc mặt tái nhợt bộ dáng cũng có chút lo lắng.
“Khó mà nói.” Phó đại phu nghiêm túc nói.
Lạc phu nhân nhìn nhìn người trong phòng, đuổi bà tử hầu hạ bà ra ngoài: "Chuyện gì?”
Trong phòng chỉ còn lại Kỷ Đào, Phó đại phu cùng mẹ con bà.
“Con bé có thai rồi.” Phó đại phu thở dài nói.
Kỷ Đào đôi mắt hơi hơi trợn to. Nếu như nhớ không lầm, Tô Lâm Nương hình như hôn ước còn chưa có.
Lạc phu nhân sắc mặt nghiêm nghị, dần dần trở nên khó coi.
Con gái bà sắc mặt cũng càng ngày càng tái nhợt.
Kỷ Đào có chút kinh ngạc với phản ứng của hai mẹ con bà, theo lý mà nói việc này hoàn toàn không liên quan đến hai người a.
Rất lâu sau, Lạc phu nhân mới nói: “Đa tạ các người, chỉ là việc này”
Kỷ Đào càng cảm thấy đến quái dị, Lạc phu nhân lời này hoàn toàn là thay Lâm Nương nói lời cảm tạ.
“Chúng ta hiểu rõ, sẽ không nói bậy ra ngoài.”
Lạc phu nhân thở phào nhẹ nhõm: "Thật không dám giấu giếm, ta vốn dĩ tính toán Như Nhi tuổi cũng lớn rồi, cũng may còn chưa muộn.”
Lạc Như Nhi sắc mặt tái nhợt.
Lạc phu nhân vỗ vỗ tay nàng, an ủi nói: "Như Nhi, yên tâm, nương tìm cho con người khác.”
Kỷ Đào cùng Phó đại phu cáo từ, ra khỏi Lạc gia, thật sự không ngờ chuyện này sẽ như thế, nàng đột nhiên nhớ tới bóng người đêm đó, nhìn về phía cửa lớn Phương gia một cái, rồi trở về nhà.
Sự tình sau đó Kỷ Đào không có hỏi đến, chỉ là sau khi Tô Cát An đến đón Lâm Nương trở về từ Lạc gia, tới nói lời cảm tạ với Kỷ Đào cùng Phó đại phu, thật ra chủ yếu là cảm tạ Phó đại phu.
Tô Cát An một thân quan bào màu đỏ còn chưa thay ra, hiển nhiên là vội tới, đối với Phó đại phu hành lễ: "Muội muội ta từ nhỏ thân thể đã không tốt lắm, lần này cũng không phải lần đầu tiên ngất xỉu, đa tạ Phó đại phu lo lắng, cái này, xem như là một chút tâm ý của ta.”
Nói xong, đưa lên hai nén bạc.
Kỷ Đào mí mắt giựt giựt, trong lời nói của hắn với Phó đại phu ám chỉ muội muội hẳn thường xuyên ngất xỉu. Đây là phí phong khẩu(bịt miệng). Còn nữa hắn vừa rồi hành lễ với Phó đại phu, hắn hiện giờ tuy còn chưa thụ quan, chỉ là thứ cát sĩ, nhưng mà hắn là nhị giáp tiến sĩ, đối với một bách tính như Phó đại phu hành lễ, cũng đủ rồi.
Phó đại phu không hề nghĩ ngợi, từ chối ngay lập tức: "Ta không cần cái này, yên tâm, người già như ta, ngày thường cũng không thích ra khỏi cửa, sẽ không nói bậy bạ gì đâu.”
Có nghĩ cũng không nghĩ tới Phó đại phu lại thẳng thắn như vậy, hơn nữa ông cũng không nhận bạc, Tô Cát An thế nào cũng sẽ không yên tâm.
Hắn quay đầu nhìn về phía Lâm Thiên Dược, cười khổ nói: “Lâm đại nhân.”
“Sư phụ nói sẽ không nói, liền nhất định sẽ không nói.” Lâm Thiên Dược nghiêm túc nói.
Tô Cát An tựa hồ nhẹ nhàng thở ra, áy náy nói: “Thật sự là, muội muội kia của ta từ nhỏ hiểu chuyện nghe lời, thật sự không ngờ nàng ấy lại có gan lớn đến nước này, ta thân là huynh trưởng chỉ có thể giấu giếm giúp, ta hy vọng Lâm đại nhân thông cảm với ta một chút, ta ngày thường tuyệt đối không phải loại người như vậy, chỉ là hiện giờ vì muội muội nên ta mới như thế.”