Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ta hiểu rồi.” Lâm Thiên Dược điềm nhiên nói, bộ dáng còn thẳng thắn thành khẩn hơn Tô Cát An: "Ta sẽ không nói.”

Lâm Thiên Dược tiễn Tô Cát An ra ngoài, Kỷ Đào trở về phòng, còn đang tắm rửa, hắn đã trở lại rồi.

“Tô đại nhân đối xử với muội muội thật là tốt.” Kỷ Đào ngồi trước gương, khẽ cười nói.

Lâm Thiên Dược cười nhạt không nói.

“Chẳng lẽ không phải sao?” Kỷ Đào xoay người nhìn hắn.

Lâm Thiên Dược nhẹ giọng nói: "Chưa nói đến phải hay không phải, chỉ là việc này nếu như bị người ngoài biết, đối với hắn cũng là không tốt.”

Kỷ Đào biết rõ điều đó.

Thế đạo hiện giờ chính xác là như thế, một nhà nếu như có người nhân phẩm bại hoại thì người cả nhà đều sẽ bị người ngoài dị nghị hoại, thì người cả nhà đều sẽ bị người ngoài dị nghị.

“Ngủ đi.” Lâm Thiên Dược đi lên trước, nhẹ giọng nói.

Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược nằm ở trên giường, trong phòng yên tĩnh, giọng nói ôn nhu của Kỷ Đào nhẹ nhàng vang lên: "Hôm nay quả thật có chút mệt, chúng ta đi đoạn đường rất xa, nương còn mua cho Hiên Nhi một chiếc vòng cổ vàng.”

Trong gian phòng yên tĩnh, giọng nói nhu hòa của Kỷ Đào vang lên, khóe miệng của Lâm Thiên Dược mỉm cười từ đầu đến cuối, nghe nàng lải nhải, không cảm thấy phiền chán, chỉ cảm thấy từng ấm áp trong lòng, cái này, đại khái chính là người thân rồi.

Lâm Thiên Dược mỗi ngày giờ mão đã rời đi, mỗi lần đều đi rồi Kỷ Đào mới tỉnh, nàng ban đêm phải trông con, phải dậy vài lần.

Hôm nay là ngày thứ ba của Cù Thiến, Kỷ Đào vẫn là phải đi.

Rửa mặt xong, nàng cùng Liễu thị bắt đầu đi.

Hà Nhiên hôm nay xin nghỉ, ở trong nhà giúp đỡ, sắc mặt của hắn cùng Ngô thị vẫn là rất vui vẻ, nhìn thấy Kỷ Đào cùng Liễu thị tiến vào, chạy nhanh ra tiếp đón.

“Tẩu tử, vào đây ngồi.” Hà Nhiên đầy mặt tươi cười.

Kỷ Đào nhìn trái nhìn phải, phát hiện không ít người nàng đều không quen biết, đại khái đều là đồng liêu và hàng xóm của Hà Nhiên ở Hàn Lâm Viện, Kỷ Đào mỉm cười gật đầu đi qua, đi thẳng vào xem Cù Thiến.

Cù Thiến ngồi ở trong phòng, ôm hài tử cười đến vui vẻ, nàng sở dĩ nửa ngày vẫn không thể hạ sinh, chính là bởi vì hài tử của nàng hài tử quá lớn, lúc này ôm vào trong ngực, khuôn mặt nhỏ mập mạp đôi mắt nhắm tịt, bộ dáng đỏ hỏn.

“Xinh lắm.” Kỷ Đào thật tỉnh khen.

Liễu thị ở một bên ôm Hiên Nhi, nghe vậy cũng nói: “Lúc trước Đào Nhi sinh hạ cũng đỏ hỏn như thế, sau đó làn da càng ngày càng trắng, như là công chúa tuyết ấy, rất xinh đẹp.”

Cù Thiến nghe vậy, càng thêm vui mừng, kéo Kỷ Đào qua một bên, thấp giọng nói:

“Ta ngược lại rất thích, nhưng ta sợ A Nhiên và nương không thích. Có điều xem ra họ bây giờ cũng vui thích không kém.”

Kỷ Đào bật cười: "Muội nghĩ nhiều rồi, đứa nhỏ này cho dù là khuê nữ, không phải cũng là huyết mạch của Hà gia họ sao? Hơn nữa, hai người vẫn còn trẻ, sau này chắc chắn sẽ có thêm hài tử.”

Ba người cùng hai hai đứa trẻ đang vui vẻ nói chuyện, thì ở cửa tiến vào một vị phu nhân khoảng 40 tuổi, cười nói: “Chúc mừng chúc mừng”

Cù Thiến vội vàng khiêm tốn, rồi cùng người đó hàn huyện vài câu, sau đó mới đi ra ngoài.

Bên ngoài đột nhiên có tiếng động ồn ảo, mọi người nhìn nhau, sau một lúc lâu, Cù Thiến ôm hài tử đứng dậy, nói: “Ta ra ngoài xem xem thế nào.”

Kỷ Đào cảm thấy, nàng cũng nên đi ra ngoài nhìn xem, tình hình này nếu không phải xảy ra chuyện, thì chính là có khách lớn tới rồi, mọi người bắt đầu bàn tán.

Quả nhiên, Kỷ Đào vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy mọi người vây quanh một vị phu nhân, cả người quần áo sang trọng, sắc mặt tươi cười ôn hòa, khóe mắt đều đã có nếp nhăn, hiển nhiên là tuổi không nhỏ. Cù Thiến trộm kéo Kỷ Đào.

Kỷ Đào hiểu ý, theo Cù Thiến tiến lên.

“Diêm phu nhân đại giá quang lâm, tiểu nữ có phúc.” Cù Thiến tiến lên, ôm hài tử, ý cười dịu dàng nói.

“Thỉnh an Diêm phu nhân.” Kỷ Đào cũng tiến lên, hơi hơi khom người, cung kính cúi chào.

Phu quân bà tên Diêm Hoa, đã nhậm chức học sĩ ở Hàn Lâm Viện nhiều năm, tất cả mọi việc ở Hàn Lâm Viện, đều phải hỏi qua ông.

Diêm phu nhân ngược lại rất hiền hoà, tiến lên nhìn hài tử trong lòng Cù Thiến, khen: “Đứa bé phúc khi tốt quá.”

Nghe vậy, Cù Thiến sắc mặt vui vẻ, nhanh chóng nói lời cảm tạ, Dư Quang nhìn thấy Ngô thị trên mặt càng vui mừng thêm vài phần, nụ cười của bà cũng tươi tắn hơn một chút.

Sau khi nói vài câu, Diêm phu nhân mới đưa ánh mắt nhìn sang Kỷ Đào, khẽ cười nói: “Ngươi chính là Thám Hoa lang phu nhân?”

Kỷ Đào gật đầu.

Diêm phu nhân tươi cười hơn nữa: "Ta từng nghe lão gia nói qua, năm nay nhất giả có ba người, văn phong nổi bật, không hổ là Thánh Thượng đích thân điểm tên chỉ mặt.”

Kỷ Đào vội nói: “Đa tạ Diêm phu nhân khen ngợi.”