Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Ngọc thì không hề kén chọn, cùng Kỷ Quân hai người ăn hai bát lớn, một chút ghét bỏ cũng nhìn không ra.
Sau khi ăn xong, trời đã sắp tối, Kỷ Quân đứng dậy cáo từ, Kỷ Duy cùng Lâm Thiên Dược đều đi tiễn.
Kỷ Đào cùng Liễu thị tiễn Hồ thị ra tới cửa rồi: "Đại bá mẫu đi thong thả.”
Hồ thị xoay người giữ chặt Kỷ Đào tay: "Được rồi, không cần tiễn ta nữa đâu, Đào Nhi, nếu như có rảnh, liền tới nhà ta chơi, nhìn Vận tỷ tỷ của con xem, hiện giờ tâm tình con bé không tốt, mấy ngày trước đây còn nhắc tới con.”
Kỷ Đào trong lòng có chút tò mò, Kỷ Vận vì sao lại ở lại Kỷ gia, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Con sẽ đến.”
Chờ bọn họ đi rồi, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đứng ở cửa nhìn xe ngựa của bọn họ càng đi càng xa, cửa nhà hàng xóm Phương gia mở ra, Tô Lâm Nương ngó ra:
"Lâm phu nhân, người mới đi vừa rồi là ai vậy? Xem bộ dáng hình như là quan viên trong triều, sao hôm nay không tới nha môn vậy?”
Nàng gần đây sắc mặt hồng nhuận, Phương Lập cùng nương của hắn cả ngày chăm sóc nàng, hầu hạ ăn ngon.
Kỷ Đào chỉ nói: “Thân thích của nhà ta.”
Tô Lâm Nương hiển nhiên không hài lòng với câu trả lời này của Kỷ Đào: "Thế thì cũng không phải là thân thích bình thường, nếu không cũng sẽ không phải cả nhà đều tới thăm như thế. Hóa ra nhà tỷ tỷ còn có thân thích làm đại thần trong triều, bảo sao Lâm đại nhân có thể thi đỗ Thám Hoa.”
“Phương phu nhân cẩn thận lời nói.” Kỷ Đào sắc mặt thận trọng.
Những lời này của Tô Lâm Nương đầy mùi ghen tị, còn ám chỉ Lâm Thiên Dược được nhất giáp tiến sĩ là bởi vì có Kỳ Quân, Kỷ Đào hiển nhiên không thể chấp nhận, cho dù nàng là nói đùa. Việc gian lận khoa cử, không phải là có thể tùy tiện nói đùa như vậy.
Thấy sắc mặt của Kỷ Đào trở nên nghiêm nghị, Tô Lâm Nương xua xua tay: "Chỉ là lời nói đùa thôi mà, Lâm phu nhân đừng cho là thật.”
Kỷ Đào ánh mắt lạnh lùng: "Không phải ta cho là thật, lời nói vừa rồi của Phương phu nhân có vấn đề, phu quân ta là Thánh Thượng tự mình ra đề thi ban cho, trong hơn hai trăm tân khoa tiến sĩ ngự bút đích thân chấm đỗ Thám Hoa, há là chuyện người khác có thể nói đùa.”
Tô Lâm Nương thấy Kỷ Đào hai ba câu liền nhắc đến Hoàng Thượng, đành phải nói:
“Là ta sai, được chưa. Ý ta vốn là nói Lâm đại nhân có danh sư dạy dỗ, xem tỷ đều nói đi nơi nào rồi.”
Kỷ Đào sắc mặt đột nhiên dịu lại, cười nói: “Phương phu nhân có lẽ là bởi vì có thai, ngày thường suy nghĩ quá nhiều.”
Tô Lâm Nương sắc mặt trắng bệch.
Hôn sự của nàng quá gấp gáp, tuy rằng mọi người đều ngầm suy đoán, nhưng bởi vì mọi người đều là đồng liêu, nên cũng không nói thẳng ra, cũng không có người ở trước mặt nàng nói tới cái này, thật sự không ngờ Kỷ Đào sẽ tùy tiện nói ra như vậy.
Lâm Thiên Dược sớm đã không còn kiên nhẫn, kéo tay Kỷ Đào: "Tùy ý của Phương phu nhân thôi, phu thê chúng ta về trước đây.”
“Đừng không vui nhé.” Lâm Thiên Dược khẽ cười nói.
“Ta đâu có không vui vẻ, nàng ta không dám nói bậy đâu.” Kỷ Đào xoay người cười nói.
Quả thật, việc Tô Lâm Nương có thai, người khác cho dù là hoài nghi, cũng sẽ không nói bậy, nhưng mà Kỷ Đào không giống thế, Tô Lâm Nương kia là chính tay Phó đại phu bắt mạch, người khác không biết, nhưng bản thân Tô Lâm Nương lại rõ rang nhất, đương nhiên không dám đắc tội Kỷ Đào.
Kỷ Quân hồi kinh báo cáo công tác, không biết sau này có thể ở lại hay không? Xem tình hình của hắn hiện giờ như vậy, hiển nhiên là có việc, vậy chính là sắp được thăng chức.
Lâm Thiên Dược vẫn tới Hàn Lâm Viện như trước, có điều Kỷ Quân tới đây cũng không có cố tình giấu giếm hành tung, người có lòng đều đã biết hắn có thân thích đắc lực, đối xử với hắn vốn đã là khách khí giờ mọi người lại càng thêm cẩn thận hơn.
Cuộc sống của Kỷ Đào cũng cũng không có gì thay đổi, mỗi ngày đều bận trông hài tử, rảnh rỗi thì đi thăm Cù Thiến, Lạc phu nhân ở phía đối diện thường xuyên đến chơi.
“Ta hiện giờ cũng chỉ may mắn phát hiện ra sớm.” Lạc phu nhân ngồi ở trong viện nhà Kỷ Đào, gió từ từ thổi qua, không quá nóng bức.
Sự tình liên quan đến nữ nhi nhà người ta, Kỷ Đào không tiện nói tiếp, chỉ cười cười.
Lạc phu nhân đương nhiên nhìn thấy sự xa cách của Kỷ Đào, cũng không giấu giếm, cười nói: “Ngươi là người cẩn thận, ta cũng chỉ là buồn quá, tìm một người để nói chuyện mà thôi. Ta biết ngươi sẽ không nói bậy bạ.”
Kỷ Đào không biết nói gì, sẽ không nói bậy, xem nàng đây là cái thùng rác rồi, có lẽ vậy.
“Tô Cát An kia ngay từ đầu là người đại nhân nhà ta coi trọng, thấy hắn tuổi trẻ, có văn phong tốt, quan trọng là rất quan tâm chăm sóc người muội muội duy nhất ấy.