Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chúng ta liền cảm thấy là người phù hợp, ta còn nói qua với Như Nhi. Cũng may con bé cũng chỉ là biết, cũng chưa có cùng Tô Cát An tiếp xúc thân mật.” Lạc phu nhân thấp giọng, lời nói không đầu không cuối, có lẽ thật sự là chỉ là muốn tìm một người để giãi bày.

Nói xong lại thở dài: "Phu thê chúng ta chỉ có mỗi đứa con gái là Như Nhi, từ nhỏ đã vô cùng bao bọc, thật sự không ngờ hôn sự của con bé cứ như vậy mà đổ vỡ.”

Kỷ Đào trầm mặc nghe, đưa tay rót nước cho bà, Lạc phu nhân đột nhiên nhớ tới cái gì, cười nói: “Ngươi hình như cũng là con một đúng không?”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu: "Ta xem như là con hiếm muộn, nương của ta nương sinh hạ ta khi đó đã gần 40 tuổi rồi.”

“40 tuổi?” Lạc phu nhân nghi hoặc: "Nương của ngươi hiện tại cùng các ngươi ở một chỗ, Lâm đại nhân cũng không có dị nghị gì sao?”

Nói còn chưa dứt lời, Lạc phu nhân đột nhiên dừng lại, áy náy nói: “Ta không phải cố ý muốn tìm hiểu chuyện nhà ngươi đâu.”

Kỷ Đào không để ý, việc này vốn không có gì phải giấu giếm: "Lúc trước khi chúng ta định ra hôn ước, sớm đã nói qua, chàng phải giúp ta chăm sóc cha mẹ.”

Lạc phu nhân mặt đầy ngưỡng mộ: "Lâm đại nhân đối xử với ngươi cũng coi như là có lòng.”

“Ta hiện giờ chính là lo lắng cho Như Nhi nhà ta, nếu như không tìm cho con bé một vị phu quân, sau này ta cùng cha con bé đi rồi, con bé quá đơn thuần thiện lương, chỉ sợ là khó có thể sống nổi.”

Giọng nói của bà đột nhiên dừng lại, hồ nghi nhìn Kỷ Đào, sau một lúc lâu, mới nói:

“Nghe nói ngươi cũng là đại phu?”

Kỷ Đào tuy rằng cảm thấy rất kì lạ không biết bà nghe được chuyện này từ nơi nào, có điều thuộc hạ đi theo Lạc đại nhân có năm người là tân khoa tiến sĩ, không cần nghĩ cũng biết hẳn là những người đó nói.

“Y thuật của ta không thể tinh thông được bằng Phó đại phu.” Kỷ Đào khiêm tốn.

Lạc phu nhân vươn tay nói: "Ngươi xem cho ta.”

Kỷ Đào sửng sốt, nhưng cũng đưa tay ra bắt mạch cho bà, sau một lúc lâu mới thu tay lại, nói: “Phu nhân cũng không có chỗ nào không tốt, chỉ là gần đây trời nóng, mạch tượng sưng phù, có chút thương tổn.”

Lạc phu nhân nghe vậy, nói: “Không phải xem cái này, xem xem ta còn có thể mang thai hay không?”

Kỷ Đào cứng họng, Lạc phu nhân đã 40 tuổi, còn muốn sinh thêm con?

Nàng nghiêm mặt nói: “Thứ ta nói thẳng, phu nhân tuổi không còn trẻ, cho dù là mang thai, cũng là nguy hiểm.”

“Thật sự có thể mang thai?” Lạc phu nhân sắc mặt vui vẻ.

Kỷ Đào tỉ mỉ xem lại: "Không biết được, nhưng mà có thể thử một lần.”

Lạc phu nhân nghe vậy, trên mặt hiện lên ý cười vui mừng, đứng lên đi lại hai vòng, nói: “Vậy thì được rồi, ngươi kê thuốc cho ta, ta trở về sẽ uống ngay, nếu như thật sự có thể mang thai, mấy cái này đều không tính là gì.”

Kỷ Đào thật sự không ngờ, Lạc phu nhân trông thì có vẻ là một người ôn hòa, nhưng làm việc lại hấp tấp. Nàng dám cam đoan vừa rồi khi Lạc phu nhân vào cửa là tuyệt đối không có ý định sinh thêm con.

Cẩn thận nghĩ lại cuộc trò chuyện vừa rồi của hai người, Kỷ Đào thật sự không biết câu nào đã nói trúng tâm tư của bà, khiến bà nhất quyết phải sinh hài tử.

Thấy Kỷ Đào trầm tư, Lạc phu nhân xua xua tay nói: “Ngươi chỉ cần lo thuốc thang, coi ta là bệnh nhân bình thường, yên tâm, ta sẽ trả tiền.”

“Không nhất định sẽ có tác dụng.” Kỷ Đào nghiêm túc nói.

Lạc phu nhân gật đầu: "Ta hiểu mà.”

Kỷ Đào đành phải đứng dậy đi tới dược phòng của Phó đại phu lấy thuốc cho Lạc phu nhân. Phó đại phu đang ở trong đó chế thuốc, thấy nàng tiến vào, nhíu mày nói:

“Hiện Nhi đâu?”

“Nương của con đang trông rồi.” Kỷ Đào đến gần, nói: “Sư phụ, Lạc phu nhân ở nhà đối diện, 40 tuổi rồi vẫn muốn sinh hài tử”

“Ta đi xem sao.” Nói xong, chạy nhanh vài bước ra cửa.

Rất nhanh, ông đã trở về, đi đến trước quầy thuốc bắt đầu bốc thuốc: "Để ta bốc cho bà ấy.”

Kỷ Đào đi qua đó tỉ mỉ xem, Phó đại phu lại giải thích cho nàng một hồi, Kỷ Đào mới mang thuốc cho Lạc phu nhân.

Lạc phu nhân đón lấy, đã không còn mặt ủ mày ê như lúc vừa mới tới, hứng thú bừng bừng nói: “Trở về ta sẽ bắt đầu uống ngay.”

Tiễn người đi rồi, Kỷ Đào cũng không để trong lòng nữa.

Ai ngờ tới sau giờ ngọ, Lâm Thiên Dược trở về không lâu, Lạc đại nhân liền đến cửa, nghiêm túc nói với Kỷ Đào: “Nhà ta phu nhân tính tình thoạt nhìn ôn hòa, kỳ thật có chút nóng nảy, sự tình hôm nay, đừng cùng bà ấy chấp nhặt làm gì, sau này nếu bà lại muốn được kê thuốc, chỉ kê chút thuốc bổ thân cho bà thôi nhé, tuổi này rồi, còn sinh con đẻ cái gì nữa? Quả thực là làm loạn”

Chuyện này sau đó Kỷ Đào cũng không quan tâm nữa, nàng đang thu dọn tính đi thăm Kỷ Vân.