Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Vận đối xử với nàng khá tốt, ngoài việc lúc nhỏ không hiểu chuyện, sau khi lớn lên Kỷ Vận đối với Kỷ Đào vẫn là rất có lòng.
Kỷ Đào tới Hoài An phủ, Kỷ Vận còn đưa nàng đi dạo phố, còn tặng cả lễ vật, tuy rằng đối với Kỷ Vận mà nói không tính là cái gì, nhưng Kỷ Đào vẫn nhớ kỹ những tình cảm đó.
Phủ của Kỷ Quân ở phố Hoàn Nhân phố, những người ở trên phố này, đều là quan tứ phẩm trở lên, thậm chí còn có cả phủ thái phó cùng hầu phủ.
Lần này là Hồ thị phái xe ngựa tới đón Kỷ Đào tới chơi cùng Kỷ Vận, Liễu thị không muốn đi nên sai Dương ma ma đi cùng nàng.
Cửa lớn của Kỷ gia thoạt nhìn uy nghiêm trang trọng, hai con sư tử bằng đá uy phong lẫm liệt, Kỷ Đào ôm hài tử vừa xuống xe ngựa, liền thấy được Kỷ Vận sắc mặt tái nhợt đang đứng ở cửa.
Trong lòng bỗng nhiên khựng lại, nhìn bộ dáng này, Kỷ Vận rõ ràng chính là đang bệnh.
“Đào Nhi tới rồi.” Kỷ Vận tiến lên, cười nói.
“Vận đường tỷ.” Kỷ Đào lại cười nói.
Kỷ Vận giả vờ tức giận: "Vận tỷ tỷ như lúc trước đâu rồi.”
Kỷ Đào nghe theo ý nàng gọi: “Vận tỷ tỷ.”
“Thế này mới đúng.” Kỷ Vận lại cười, mặt mày giãn ra một chút. Kỷ Đào lúc này mới phát hiện, mới vừa rồi Kỷ Vận, trên mặt còn tràn đầy vẻ u sầu.
“Đi, cùng ta vào nhà.” Nàng kéo Kỷ Đào theo, mới nhìn thấy đứa bé trong lòng nàng:
"Ya, đáng yêu quá, tên là gì vậy?”
“Hiên Nhi.” Kỷ Đào cười nói.
“Thật là một đứa trẻ đáng yêu.” Nàng lại khen, trong ánh mắt chợt lóe qua một tia ảm đạm.
Phủ của Kỷ Quận rất lớn, mấy người đi dọc theo hành lang chậm rãi đi về hướng nội viện, đi gặp chủ viện Hồ thị trước, sau đó mới đi Huệ Dung viện của Kỷ Vận.
Trong viện an tĩnh, người hầu đi tới đi lui tay chân đều rất nhẹ nhàng, Kỷ Vận tựa hồ có chút bực bội, đuổi các nàng đi, mới mỉm cười với Kỷ Đào nói: "Ngồi đi.”
Kỷ Đào ôm hài tử ngồi xuống, Kỷ Vận lại nhìn thoáng qua Hiên Nhi, mới nói: “Gần nhất tính tình ta không tốt, kiềm chế không được luôn muốn tức giận. Đào Nhi muội đừng nghĩ nhiều, nương cũng là lo lắng cho ta, mới mời muội đến bầu bạn cùng ta.”
Kỷ Đào cầm chén uống nước, thuận miệng nói: “Không sao đâu, dù sao ta cả ngày ở nhà cũng chỉ có trông hài tử.”
“Lời nói không phải nói như vậy, muội có thể tới đây, ta liền rất vui mừng.” Kỷ Vận điềm nhiên cười.
“Nếu như muội có thể ở lại cùng ta thì tốt rồi.”
Kỷ Đào nhịn không được cười: "Khó mà ở lại được, nếu như còn ở lại, Hiên Nhi có khi còn không nhận ra cha nữa ấy chứ.”
Kỷ Đào không muốn nói cái này, lo lắng hỏi: “Vận tỷ tỷ bị bệnh sao? Mời đại phu xem qua chưa?”
Kỷ Vận đưa tay lên mặt: "Ta không bị bệnh, chỉ là thân mình không khoẻ.”
Dáng vẻ này của nàng, Kỷ Đào thật sự lo lắng, nhịn không được nói: “Vận tỷ tỷ, muội có thể khám cho tỷ không?”
Kỷ Vận nhẹ nhàng đặt tay ở trên bàn: "Giúp ta nhìn xem đi. Đây vốn dĩ chính là ý của nương.”
Kỷ Đào kinh ngạc, Hồ thị biết nàng học y, cái này rất nhiều người đều biết, chỉ là không ngờ Hồ thị sẽ tin tưởng nàng như vậy.
Hồ thị cố ý đón nàng lại đây, quả nhiên không phải đơn giản như vậy.
Kỷ Vận thấy sắc mặt của Kỷ Đào, biết thừa nàng đang nghĩ gì, cười khổ nói: “Nương dẫn theo ta hồi kinh, chính là muốn ở trong kinh thành tìm một vị đại phu, nhưng mà trở về đã nhiều ngày, những đại phu đó đều nói bất lực, nương không tin, bà cảm thấy là bọn họ khám bệnh vì tiền nên cố ý nói bệnh nghiêm trọng”
Tay nàng đã đặt ở trên bàn, Kỷ Đào đặt tay lên, lông mày dần dần nhíu lại.
“Như thế nào rồi?” Kỷ Vận trên mặt mang nét cười, nhưng lại có chút thê lương.
Kỷ Đào thu tay lại: "Vận tỷ tỷ, tỷ”
Kỷ Vận ngân ngấn nước mắt, từng giọt rơi xuống, ngữ khí nhẹ nhàng: "Ai có thể ngờ nữ nhân kia lại trực tiếp như thế, ngay trước mắt cha, ngay trước mắt bao người mà dám hạ dược, đều do ta không đủ cẩn thận, luôn cảm thấy trước mặt mọi người nàng ta sẽ kiêng dè một chút, ta sống lâu như vậy có ích lợi gì, sớm biết thế thì năm đó ở tại Đào Nguyên thôn cùng muội, cùng Phó đại phu học y, thì giờ cũng không đến mức này.”
Nói xong lời cuối cùng, Kỷ Vận cứ thế mà òa lên khóc, Kỷ Đào đưa tay vỗ lưng nàng, xem như an ủi.
Dương ma ma đứng ở cách đó không xa trong vườn, Kỷ Đào đi qua đem hài tử đưa cho bà trông,rồi trở về với Kỷ Vận, nói: “Vận tỷ tỷ, những đại phu đó nói như thế nào?”
“Chỉ có một tia hy vọng.” Kỷ Vận lau nước mắt, đôi mắt hoen đỏ nói.
Kỷ Đào thở dài, tuy rằng không đến mức nghiêm trọng như vậy, nhưng cũng không kém.
Sau một lúc lâu mới nói: “Vận tỷ tỷ nếu như tin tưởng ta, ta có thể thử một lần.”