Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Vận cũng không để ý, bộ dạng dường như lòng đã nguội lạnh: "Thử xem sao.”

Lúc này có nha hoàn đi vào, nhìn nhìn Kỷ Đào, muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Kỷ Vận ngồi thẳng người, khôi phục bộ dáng quý nữ của nàng, sắc mặt tái nhợt lại nghiêm nghị: "Chuyện gì? Ấp a ấp úng làm cái gì, Đào Nhi cũng không phải người ngoài.”

Nha hoàn hành lễ nói: "Cô gia tới, muốn gặp người, phu nhân bảo cô gia trực tiếp tới đây, giờ đang chờ ở bên ngoài.”

“Không gặp, bảo hắn về đi.” Kỷ Duy giọng nói vẫn như thường, Kỷ Đào ngồi ở một bên lại nghe ra chua xót.

“Vận Nhi, nàng vì sao không chịu gặp ta?” Tề Tử Kiệt đã chạy tới đình ngoại, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt lạnh lùng lườm bà tử đang muốn ngăn cản.

Bà tử kia sợ tới mức lùi về phía sau một bước.

Kỷ Đào đứng dậy, nói: “Vận tỷ tỷ, ta đi xem Hiện Nhi.”

Kỷ Đào đi qua Tề Tử Kiệt, hơi cúi xuống chào: "Tỷ phu.”

Tề Tử Kiệt khẽ gật đầu.

Kỷ Đào đón lấy hài tử, cùng Dương ma ma đi ra ngoài, hướng về phía chủ viện mà đi.

Hồ thị ngồi ở trên đầu, sắc mặt khó coi, nhìn thấy Kỷ Đào đi vào mới tốt lên một chút, Kỷ Đào hành lễ với bà, còn chưa hành lễ xong đã bị Hồ thị giữ chặt: "Đào Nhi, con nói thật cho đại bá mẫu biết, Vận tỷ tỷ của con thân thể rốt cuộc như thế nào?”

Không đợi Kỷ Đào nói xong, bà nhắm mắt lại, nghiêm túc nói: “Cứ đúng sự thật mà nói, ta muốn biết, những đại phu đó có phải đang lừa người hay không.”

Đại phu dù có lợi hại như thế nào đi chăng nữa, thì cũng chỉ là bác tính mà thôi, làm sao dám lừa tứ phẩm phu nhân?

Quả thật Hồ thị sớm đã biết kết quả, chỉ là không cam lòng mà thôi.

Kỷ Đào trầm ngâm, sau một lúc lâu mới nói: “Vận tỷ tỷ thân thể bị tổn hại quá mức, con không dám nói bậy, chỉ có thể chữa trị mới biết được.”

Hồ thị ngồi trở lại ghế, lớn giọng nói: “Diễm Nhi.”

Chỉ thấy từ bên ngoài có một nữ tử đi vào, một thân y phục hồng nhạt, dáng người lả lướt, sắc mặt xấu hổ, mặt mày nhu mì, hành lễ với Hồ thị.

Hồ thị đến nhìn Diễm Nhi cũng không thèm nhìn một cái, chỉ nói: “Đào Nhi, con cảm thấy nàng thế nào?”

Kỷ Đào nhìn nhìn, thật ra mà nói, là một cô nương rất xinh đẹp, có lẽ chính là mỹ nhân nam tử vừa nhìn đã thích.

“Rất xinh ạ.” Kỷ Đào thản nhiên nói

Hồ thị vẫy vẫy tay, Diễm Nhi lui xuống.

Kỷ Đào có chút nghi hoặc, chỉ nghe được Hồ thị nói: “Vừa nãy con gặp tỷ phu của con rồi chứ?”

“Gặp rồi ạ, tỷ phu chính là đang đi tìm Vận tỷ tỷ, Vận tỷ tỷ hình như không muốn gặp thì phải.” Kỷ Đào nghĩ tới sắc mặt của Kỷ Vận vừa nãy.

Kỷ Đào chính là nghe được bà tử nói, Hồ thị cho Tề Tử Kiệt đi vào.

Hồ thị không nghe Kỷ Đào nói, chỉ hỏi: “Con cảm thấy, tỷ phu con sẽ thích loại người kiểu Diễm Nhi này không?”

Kỷ Đào cứng họng.

Thật sự không ngờ mẹ vợ cũng muốn cho con rể nha hoàn, này như đổi lại là Liễu thị, chỉ sợ sẽ cầm đao chém người luôn được.

“Con không biết ạ.” Kỷ Đào ăn ngay nói thẳng.

Nhìn bộ dạng lúc nãy của Tề Tử Kiệt đối với Kỷ Vận, rõ ràng là có tình ý, phải xem hắn có thể vì con nối dõi mà phản bội Kỷ Vận hay không.

Đương nhiên rồi, đối với nam tử thời nay, không nạp thiếp mới là không bình thường.

Cho nên, suy nghĩ của Hồ thị nghiêm túc mà nói cũng không sai, Kỷ Vận chủ động chút, còn có thể được Tề Tử Kiệt xin lỗi, cuộc sống sau này của Kỷ Vận cũng sẽ dễ dàng hơn chút.

Nhưng đã là người thì đều có cảm tình, nếu như thật sự như thế, Kỷ Vận có không cam lòng hay không? Nếu như mở đầu chuyện này như vậy, Tề Tử Kiệt liệu có nạp thêm những nữ tử khác hay không?

“Đại bá mẫu, ta cảm thấy, cái này vẫn nên là để Vận tỷ tỷ cùng tỷ phu cùng nhau thương lượng đi.” Kỷ Đào trầm tư một lát, nhịn không được nói.

Hồ thị thở dài: "Ta biết, chỉ là để tỷ tỷ con đưa nha hoàn này đi, lúc nào tiện thì Kỷ Đào nhíu mày: "Đại bá mẫu, khoảng cách quá gần, nha hoàn sẽ không kiêng dè gì.”

Diễm Nhi kia tuy rằng trông rất xinh đẹp, nhưng vừa nhìn liền thấy chính là một người có dã tâm. Kỷ Vận việc gì phải một người bên cạnh khiến nàng ngột ngạt, nếu là người khác thì cũng thôi đi, nhưng Hồ thị chính là thân sinh mẫu thân của nàng.

Hồ thị lãnh đạm nói: “Ta biết, tỷ tỷ con chính là mềm lòng, việc của Diễm Nhi chính là ta cố ý, cho con bé rèn luyện tính tình một chút.”

Kỷ Đào không biết nói gì, Hồ thị đây là bị chịu đả kích rồi sao? Một người bình thường thông minh sáng suốt như vậy mà lại có thể nghĩ ra loại chủ ý như thế này, chờ bà phục hồi lại tinh thần, liền biết chuyện này có bao nhiêu vô lý.

“Con đi bốc thuốc cho tỷ tỷ, đại bá mẫu cho người đi lấy nhé.” Kỷ Đào cũng không hề khuyên nhủ, đứng lên đi ra ngoài.