Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đi tới cửa, liền nhìn thấy Kỷ Vận đang nổi giận đùng đùng hướng về phía chủ viện mà đi đến, nhìn thấy Kỷ Đào cùng Dương ma ma đang chuẩn bị ra về, Kỷ Vận đột nhiên nói: “Đào Nhi, ta muốn đi thăm nhị thúc, thuận tiện sẽ ở lại. Có được không?”

Tề Tử Kiệt đứng đằng sau vẻ mặt bất đắc dĩ, nghe vậy tiến lên nói: “Tam muội, muội đừng quan tâm.”

Hai người họ là phu thê.

Vì thế, Kỷ Đào không quản nữa, đi lên phía trước hai bước, Kỷ Vận tiến lên giữ lấy cảnh tay nàng: "Đào Nhi muội muội, ta tới nhà muội ở, thăm nhị thúc nhị thẩm, ta đã lâu rồi chưa tới thăm họ.”

Lại xoay người phân phó với nha hoàn: "Đi chuẩn bị một phần lễ tới đây.”

Nha hoàn cúi người rời đi.

Cánh tay Kỷ Đào lại vướng thêm một người, cũng không đi nhanh, hơn nữa lí do của Kỷ Vận thực sự rất thỏa đáng, ngoài việc có thêm Tề Tử Kiệt đi theo sau mà thôi.

Tề Tử Kiệt cũng không tức giận, lớn giọng phân phó người hầu: "Đi chuẩn bị hậu lễ.”

Người hầu chạy nhanh đi, Tề Tử Kiệt lại nói: “Nhắc đến mới nhớ, ta còn chưa chính thức tới chào hỏi nhị thúc nhị thẩm, cháu rể này thật sự là thất lễ quá.”

Kỷ Vận hừ lạnh một tiếng rồi đi nhanh lên phía trước.

Kỷ Đào cùng Dương ma ma liếc nhau, đành phải đuổi theo.

Ra tới cửa lớn, ở đó sớm đã chuẩn bị hai cỗ xe ngựa, Kỷ Vận được nha hoàn đỡ lên xe ngựa, nhìn sang cỗ xe bên kia, ánh mắt vừa chuyển, đột nhiên xuống xe ngựa, nói: “Đào nhi, muội lên trước đi.”

Kỷ Đào không biết Kỷ Vận muốn làm cái gì, cũng không quản nàng, lên xe ngựa trước.

Nhìn thấy Kỷ Vận như thế này, nếu không phải Kỷ Đào mới vừa rồi bắt mạch cho nàng, thì thật sự nhìn không ra nàng là một người phụ nữ vừa bị sảy thai tổn hại thân thể.

Kỷ Đào lên xe ngựa, nhìn thấy Kỷ Vận lớn tiếng bảo nàng đi trước, còn mình thì xoay người đi tới cỗ xe ngựa vốn dĩ chuẩn bị cho Tề Tử Kiệt đi.

Hành động này, đã không còn một chút ổn trọng như lúc đầu mới thành thân, thế nhưng cũng chứng minh được rằng Tề Tử Kiệt đối xử với nàng quả thật là không tồi.

“Chui đầu vô lưới.” Kỷ Đào nhịn không được cười nói.

Quả nhiên, xe ngựa còn chưa đi, Tề Tử Kiệt lưu loát hai bước liền lên xe ngựa.

Xe ngựa của Kỷ Đào chậm rãi đi ra hướng đầu phố, ra phố Hằng Nhân, mới có thể đi theo hướng quan xá, mới vừa đi không xa, còn chưa ra tới phố Hằng Nhân, đột nhiên nghe được phía trước có tiếng ồn ào, Kỷ Đào vén rèm lên nhìn qua, chỉ thấy bên ngoài có vài cỗ xe ngựa đang dừng lại, đều tắc ở trên đường.

Một nữ tử đang quỳ ở giữa đường, một thân y phục trắng bay trong gió, mặt mày thanh lệ, quỳ trên mặt đất run rẩy sắp ngã, bộ dáng giống như chỉ cần một trận gió thổi qua liền có thể ngã ngay ra đất.

Đường sở dĩ bị tắc, là bởi vì cô nương kia đã chặn một cỗ xe ngựa lại, trực tiếp quỳ gối ở giữa đường, bên cạnh lại có tốp năm tốp ba người dừng lại xem náo nhiệt, xe ngựa của Kỷ Đào cũng không thể nào đi qua.

“Viên lang, ta ngàn dặm xa xôi tới đây, người không thể ra ngoài gặp ta một lần được hay sao?” Nữ tử cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói nghẹn ngào.

Vừa nghe đến cái họ này, Kỷ Đào mí mắt giựt giựt, cùng Dương ma ma nhìn nhau.

Không thể nào?

Viên Tử Uyên này lại có bản lĩnh như vậy?

Kỷ Đào kéo rèm lên một chút để nhìn được rõ ràng hơn, nàng không nhìn được người ngồi trong xe ngựa, có điều nghe được một giọng nói của nữ tử rất quen thuộc, mang theo chút cường thế, cảm giác không dễ từ chối.

“Ngươi quen biết Viên Tử Uyên?”

Kỷ Đào nhìn lại lần nữa nữ tử đang quỳ trên mặt đất, rất chắc chắn rằng mình chưa gặp qua.

Người này lại từ đâu tới?

“Đúng, năm trước chúng ta đính ước ở Du Thành, Viên lang nói, nếu như có thể đề danh bảng vàng, trở về sẽ cưới ta, vì thế, ta cho chàng hết những gì ta có.”

Giọng nói tức giận của nữ tử vang khắp cả con phố: "Viên Tử Uyên, người giải thích rõ ràng cho ta.”

Không biết Viên Tử Uyên đằng kia đã to nhỏ giải thích những cái gì, nhưng nàng cũng kiềm chế lại tức giận: "Ngươi theo chúng ta trở về đã rồi nói sau.”

Liền có nha hoàn đi xuống, không nói tự hiểu nâng vị nữ tử kia dậy, đưa vào xe ngựa.

Trên đường cuối cùng cũng thông suốt, xe ngựa của Viên Tử Uyên không hề đi ra phố, mà lại quay ngược trở lại. Kỷ Đào buông rèm xuống, hiện giờ xem như nàng đã biết Viên Tử Uyên bạc bẽo tới nhường nào.

Viên Tử Uyên kia có thể nhanh chóng khiến vị nữ tử đang nộ khí ngút trời kia bớt giận, kỳ thật cũng là một loại bản lĩnh.

Không ngờ hắn mà cũng có thể ở trong này, vị cô nương kia thân phận nhất định không hề thấp.

Chờ tới nhà Kỷ Đào rồi, khi Kỷ Vận xuống xe ngựa, nàng cùng với Tề Tử Kiệt hai người đã không còn giận dỗi như ban nãy, hai người theo Kỷ Đào vào cửa, trực tiếp đi tới chính đường.