Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Vận chào hỏi qua Kỷ Duy cùng Liễu thị trước, sau đó lại đi dạo quanh viện nhà Kỷ Đào, so sánh với phủ đệ của Kỷ Quân, quan xá này của Lâm Thiên Dược thật sự chưa là cái gì.

Kỷ Vận từ đầu tới đuôi sắc mặt không đổi, đi dạo xong rồi, mới nói: “Đào Nhi, viện này quả thật cũng không tồi.”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, đột nhiên nói: “Tỷ đi theo ta đi, để sư phụ khám xem thế nào.”

Kỷ Vận đưa tay đặt lên bụng, cúi xuống nhìn, thở dài nói: “Được.”

Phó đại phu đang sắp xếp lại một đống dược liệu trên bàn, nhìn thấy Kỷ Đào tiến vào, nói: “Đào Nhi, lại đây giúp ta một tay.”

Kỷ Đào tiến lên, giúp ông sắp xếp lại.

Phó đại phu nhìn qua sắc mặt của Kỷ Vận, điềm nhiên nói: “Đây là thân thể bị tổn hại?”

Kỷ Đào khẽ ùm một tiếng: "Sư phụ, người xem giúp tỷ tỷ đi.”

Phó đại phu chỉ vào một chiếc ghế ở bên cạnh, Kỷ Vận ngồi xuống, có chút khẩn trương vươn tay ra.

Kỷ Đào cũng khẩn trương, nếu để cho nàng chữa trị, căn bản là không có hy vọng gì, dù muốn có hiệu quả, cũng không phải trong thời gian ngắn là nó có thể xuất hiện, cuối cùng nàng vẫn hy vọng Kỷ Vận khỏe lại.

Phó đại phu duỗi tay bắt mạch, trong phòng yên tĩnh, một lúc lâu sau, ông mới thu hồi cánh tay, trầm ngâm một lát, nói: “Nếu uống thuốc, chỉ sợ là có chút chậm, ba bốn năm cũng không có hiệu quả gì.”

Trong lòng Kỷ Đào hơi trầm xuống, năm nay Kỷ Vận đã 22 tuổi rồi, nếu phải chờ tới 5 năm, nàng ta khó mà nói trước được vận mệnh của bản thân sẽ như thế nào, Tề gia bên kia sẽ không chờ đợi nàng ta lâu như vậy.

Tuy nhiên, lời này của Phó đại phu hiển nhiên chưa nói xong.

Ông dừng lại một chút, mới nói: “Nếu dùng thuật châm cứu, đại khái chỉ cần đến nửa năm là khỏi.”

Thần sắc của Kỷ Đào và Kỷ Vận đều không hẹn mà trở nên vui vẻ hơn.

Không để hai người lộ ra sự vui mừng lâu hơn, Phó đại phu lại nói: “Tuy ta là đại phu, nhưng vẫn là một lão già, chỉ sợ tay nghề không còn tốt nữa.”

Đây là lời nói thật.

Sau khi Kỷ Vận sững sờ một thoáng, nàng ta liền hướng ánh mắt chờ mong nhìn về phía Kỷ Đào.

Nếu không có hy vọng, Kỷ Vận sẽ không bức thiết (*) như vậy, rõ ràng còn có tia hy vọng được cứu chữa, muốn nàng từ bỏ cơ hội này, tuyệt đối không có khả năng.

(*) Bức thiết: rất cần thiết, phải giải quyết ngay, không thể trì hoãn.

Kỷ Đào bất đắc dĩ: “Sư phụ, ta sẽ không làm đâu. Người chưa dạy cho ta cái này mà.”

Phó đại phu bất mãn: “Ta chưa dạy cho ngươi? Là ngươi không chịu học mới đúng.”

“Lúc trước, ta đây căn bản chưa xuất sư (*), người đã bỏ chạy rồi.” Kỷ Đào vô tội.

(*) Theo thầy học nghề, sau khi học xong gọi là “xuất sự”.

Phó đại phu nghẹn lại, nói về chuyện này xác thật là ông đuối lý, một lúc lâu sau mới nói: “Vậy sau khi ngươi thành thân, căn bản cũng không định học à.”

Kỷ Đào cứng họng: “Trông ta có rảnh không?”

“Đào nhi, xin muội.” Kỷ Vận bắt lấy tay của Kỷ Đào.

Kỷ Đào cũng không rảnh lo tranh cãi với Phó đại phu, vỗ vỗ tay nàng, trấn an nói:

“Tỷ tỷ yên tâm.”

Phó đại phu nhìn về phía Kỷ Vận, nghiêm túc dặn dò nói: “Ta nói này, ngươi tốt nhất là nên ở lại nơi này, bởi vì ngay từ những ngày đầu mới châm cứu, ngươi sẽ đau đớn đến mức không thể cử động được thân thể.”

Kỷ Vận nhìn Kỷ Đào: “Muội muội, mong muội giúp ta, ta sẽ trả tiền cho muội mà.”

Kỷ Vận ở lại đây, vì thế, Tề Tử Kiệt đưa tới đây mấy bà tử chuyên nấu cơm cho nhà hắn, nói thẳng ra là họ nấu cơm cho Kỷ Vận, thuận tiện nấu luôn cho cả nhà Kỷ Đào.

Lúc đầu, Kỷ Đào còn cần phải dựa vào sự chỉ dẫn của Phó đại phu, Kỷ Vận thật sự đau đến mức không thể cử động được thân thể, về sau Kỷ Đào dần dần đã thuần thục, Kỷ Vận cũng dần quen với nỗi đau sau mỗi ngày châm cứu, thật ra có cảm giác thoải mái hơn trước rất nhiều.

Mỗi ngày, Kỷ Vận chỉ cần nửa ngày để châm cứu, thời gian còn lại, đôi khi nàng ta sẽ trở về Kỷ phủ, hiện giờ Tề Tử Kiệt chỉ đọc sách, nên cũng thường xuyên ghé đến nhà Kỷ Đào, có đôi khi còn sẽ cùng Kỷ Ngọc và Lâm Thiên Dược thảo luận.

Mỗi ngày trôi qua của Kỷ Đào đều rất phong phú, dùng nửa ngày để châm cứu cho Kỷ Vận, nàng còn cùng Hiên Nhi, Liễu thị và Điền thị chậm rãi làm quen với cuộc sống trong kinh thành.

Ngày hôm nay, sau khi châm cứu xong, Kỷ Đào đang rửa tay, Kỷ Vận từ trên giường ngồi dậy: “Đào nhi, ta thật sự cảm thấy tốt hơn trước rất nhiều.”

Kỷ Đào không nhịn được cười: “Sao lại có thể nhanh khoẻ mạnh như thế được?”

“Vô luận như thế nào, cảm ơn muội.” Ánh mắt Kỷ Vận chân thành tha thiết.

Kỷ Đào không thèm để ý: “Tỷ phu đã thanh toán tiền, còn cho người làm nấu cơm quét tước nhà cửa giúp cho nhà của ta rồi mà.”