Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Những người đó vốn chính là bà tử của Tề phủ, thật cũng không uổng tâm tư của hắn.” Kỷ Vận giận dữ nói.
Kỷ Đào thấu hiểu thái độ này của nàng ta, trước đó vài ngày nàng có nghe nói, cha của Tề Tử Kiệt, đã dẫn cả nhà ông trở về kinh thành để báo cáo công tác, ông vẫn không muốn phải nhậm chức ở vùng phía bên ngoài, ông giống với Kỷ Quân, ở Hoài An phủ nhiều năm, tuy rằng không có công trạng gì, nhưng cũng không tới nỗi nào.
Hẳn là họ sẽ ở lại kinh thành.
Có một lần, mẹ kế của Tề Tử Kiệt đã ở trước mặt mọi người cho thuốc phá thai vào chén canh của Kỷ Vận, nhưng bà ta chỉ bị giam cầm trong mấy tháng, lần này về kinh, bà ta được chỉ định thả ra, thật sự là Tề phủ không thể không có một nữ chủ nhân.
Tuy nhiên, Kỷ Đào nghe thấy ở bên trong và bên ngoài lời nói của Kỷ Vận đều có ý tứ, đại khái dù Hồ thị có tới cửa nhà họ Kỷ để giải thích thế nào, thì cũng sẽ không khiến cho tâm tình của nữ nhân này tốt hơn.
“Nếu không phải vì Tử Kiệt, ta thật sự...” Kỷ Vận hiển nhiên rất tức giận.
Kỷ Đào chế nhạo nhìn nàng ta.
Kỷ Vận bất đắc dĩ nói: “Bà ta rất nhiều lần muốn đưa nha hoàn vào trong viện nhà chúng ta, đều bị ta không mềm không cứng đuổi trở về, có lúc thừa dịp ta không chú ý, sắp xếp một con nha đầu đến bên cạnh Tử Kiệt, lúc đó ta vô cùng tức giận, tàn nhẫn đánh chết nó luôn, bà ta mới chịu dừng lại.”
“Tỷ định trở về đó sao?” Kỷ Đào tò mò. Lại nói: “Nếu không thích, tỷ hoàn toàn không cần trở về đó, cứ ở lại nhà mình, dù sao đại bá mẫu cũng sẽ không thúc giục tỷ rời đi.”
Nói về chuyện này, Kỷ Vận lại sầu: “Nương ta, bà ấy không có ý xấu, lần trước, về chuyện của Diễm nhi, ta khó khăn lắm mới thuyết phục được bà đừng nghĩ về chuyện này nữa. Ta nghĩ kỹ rồi, ta vẫn sẽ ở lại nơi này, ta sẽ trở về Tề phủ sau, dựa vào cái gì, ta, người con dâu cả phải nhường đường cho ả vợ kế đó.”
Kỷ Đào chỉ hỏi thăm một chút thì không sao, chứ đừng nên cho nàng ta lời khuyên nào, bằng không tay của nàng sẽ vươn ra quá dài (*).
(*) 'Tay của nàng sẽ vươn ra quá dài': can thiệp quá sâu vào chuyện riêng tư của người khác.
Kỷ Vận cũng không cần Kỷ Đào cho nàng ta một vài ý kiến, nhớ tới cái gì, lại nói:
“Đúng rồi, nương có nói với ta, Huyên Huyên cũng muốn trở về.”
Kỷ Huyên Huyên, lúc trước nàng ta lấy cớ bản thân vốn có tính nghĩ sao nói vậy, cái gì cũng đều dám nói thẳng ra, không biết hiện giờ nàng ta đã sửa cái tính đó chưa?
Kỷ Vận mặc quần áo chỉnh tề, trước khi Kỷ Đào bước ra cửa, nhìn thấy Dương ma ma dẫn Cù Thiến đi vào trong.
Từ khi dọn tới nơi này, Kỷ Đào phải chăm sóc hài tử, không thể nào qua lại cùng Dư thị và Cù Thiến, nhưng họ vẫn rất thân thiết, nhìn thấy Cù Thiến vội vã đi tới đây, Kỷ Đào vội hỏi: “Thiến Nhi, có chuyện gì vậy?”
Cù Thiến có chút nôn nóng: “Đình nhi bị bệnh, con bé đang phát sốt.”
Kỷ Đào duỗi tay ra khám bệnh, nói nhanh: “Mau chóng cởi quần áo của nó ra đi.”
Nàng vội vàng đi lấy thuốc, đưa chúng cho Dương ma ma để bà cầm đi sắc, Kỷ Đào hỏi: “Sao lại trở thành như vậy?”
“Đột nhiên, ta phát hiện ra con bé phát sốt, liền nhanh chóng đưa tới đây, trên đường đi con bé càng ngày càng nóng hơn.” Cù Thiến cơ hồ sắp khóc.
Kỷ Đào lấy ra kim châm bạc đâm vài nhát, “Đừng quá lo lắng, uống thuốc hạ nhiệt thì sẽ ổn thôi.”
“Dạo này thế nào rồi?” Kỷ Đào cười dò hỏi.
Cù Thiến hơi hơi trấn định lại, người mà nàng ấy tín nhiệm nhất, ngoại trừ phu thê Cù Vĩ và Hà Nhiên ra, chính là Kỷ Đào. Kỷ Đào nói không sao, nàng liền tin tưởng ngay.
“Cũng như mọi khi thôi.” Cù Thiến duỗi tay lấy nước uống.
“Ngoại trừ bồng theo hài tử, chính là bồng theo hài tử. Ở bên nhà tẩu tốt hơn nhiều, nhiều người như vậy, mỗi một người ôm bé trong chốc lát, ban ngày nhẹ nhàng trôi qua, còn nhà ta chỉ có hai người ở nhà là ta và nương, gặp phải giờ nấu cơm, luôn sẽ luống cuống tay chân.”
Nàng ấy buông cái ly, duỗi tay sờ vào cái trán của hài tử, nhẹ nhàng thở ra, nói: “Ta muốn học theo đại tẩu, mời một bà tử về nhà quét tước nấu cơm cho chúng ta, mỗi ngày tiễn bà ấy trở về. Nhưng nương ta không đáp ứng, một hai cảm thấy ta lãng phí tiền bạc, còn nói ta không cần làm, để bà ấy tự làm một mình. Đại tẩu nghĩ thử xem, ta là con dâu, sao có thể để mẹ chồng làm việc một mình, còn mình thì ngồi ung dung ở một bên không quan tâm. Đúng chứ?”
Kỷ Đào mỉm cười lắng nghe, Cù Thiến vẫn là như vậy, chỉ là oán giận vài câu.
Nhưng nàng chợt nhớ tới cái vụ náo loạn trên thuyền lúc trước, phải tới hơn nửa năm cả nhà họ mới hòa giải, nhịn không được hỏi: “Muội muốn mời người, vậy đã từng nói qua chuyện này với Hà Nhiên chưa?”