Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Nói qua rồi. Chính A Nhiên nói rằng, dù sao nương cũng là nguyện ý làm, cứ để bà ấy làm một mình đi, ta không cần phải để ý tới nữa.” Cù Thiến thuận miệng đáp.

Kỷ Đào nhướng mày: “Muội nên nói với đệ ấy cho rõ ràng, ví như khi thím làm việc, muội thân là con dâu không thể chỉ đứng nhìn, cái này nên nói cho đệ ấy biết.”

Cù Thiến ngẫm nghĩ, gật đầu.

Ở cửa lại truyền đến tiếng đập cửa, Dương ma ma đưa thuốc đến, bên kia đã có bà tử bước đến mở cửa, Ngô thị với vẻ mặt nôn nóng tiến vào: “Thiến Nhi, hài tử thế nào rồi? Có nghiêm trọng không?”

Trong ánh mắt Cù Thiến có chút nhu hòa: “Không sao, chờ con bé uống thuốc xong, chúng ta nên về nhà thôi.”

Ngô thị bước tới đón lấy hài tử, ánh mắt thương xót: “Ai u, chúng ta đi dạo đi nha.”

Nhìn thấy bà ấy ôm hài tử đi dạo trong sân, Cù Thiến nói: “Trái tim của bà ấy thật ra rất tốt, chỉ là quá xem trọng tiền bạc.”

“Đều là người một nhà cả, có thể thương lượng mà.” Kỷ Đào an ủi nói.

Kỷ Đào nhìn về nơi cách họ không xa, Ngô thị ôm hài tử không ngừng chuyển động, tuy nói người bình thường thích nhi tử, nhưng chỉ có Đình nhi, vào cái ngày con bé được mang đi tắm sau khi vừa mới chào đời được ba ngày, phu nhân ở Hàn Lâm

Viện từ trên xuống dưới đều được mời tới Hà gia, những điều đó cho thấy rằng Ngô thị sẽ không bạc đãi đứa nhỏ này (*).

(*) Theo tục Lĩnh Nam: nhà giàu đẻ con được ba ngày, hoặc đầy tháng, thì tắm cho con, làm một bữa tiệc gọi là "đoàn du phạn" (nghĩa là bữa cơm tròn trặn trơn tru).

Lĩnh Nam: là vùng đất phía nam núi Ngũ Lĩnh trong truyền thuyết xưa ở Việt Nam và Trung Quốc.

Chẳng bao lâu sau, Lâm Thiên Dược đã trở lại, Hà Nhiên cũng đi theo hắn, bộ dáng thở hổn hển, hiển nhiên là chạy vội tới. Nhìn thấy Cù Thiến và Ngô thị ở trong viện, hắn tức khắc thở phào nhẹ nhõm: “Hai người đều không có ở nhà, ta còn tưởng rằng hai người đi đâu đó.”

“Đình nhi phát sốt, chúng ta tới đây nhờ đại phu khám bệnh.” Cù Thiến ôn nhu nói, mang theo chút ý vị trấn an.

Hà Nhiên bắt đầu lo lắng, vội vàng bước tới nhìn hài tử đang nằm trong lòng ngực của Ngô thị: “Bây giờ hài tử như thế nào rồi?”

“Đã khá hơn nhiều, chúng ta về nhà đi.” Cù Thiến đứng lên, đi qua đón lấy hài tử.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược tiễn cả nhà họ ra ngoài cửa, Cù Thiến và Hà Nhiên cứ cảm tạ mãi, sau mới rời đi.

Kỷ Đào từ sau lưng bọn họ, nhìn họ chậm rãi rời đi, cả nhà hết sức hài hòa.

Ngày qua ngày chậm rãi trôi, tháng chín tràn về, Hiên Nhi đã có thể tự do lăn qua lộn lại ở trên giường, còn có thể khống chế được phương hướng lăn, cả nửa ngày Liễu thị và Điền thị cứ như vậy mà ngắm cháu của mình suốt.

Thời tiết tháng chín, không có một chút lạnh lẽo, đã ba tháng rồi chưa từng có một giọt nước mắt.

Mỗi tháng Kỷ Đào tiêu phí không ít tiền mua băng, năm nay thật sự quá nóng. Sau khi Kỷ Vận chuyển đến, mỗi ngày Tề Tử Kiệt đều cho người đưa băng tới đây, chỉ là Kỷ Vận sức khỏe vốn yếu, ít dùng đến chúng, đều đưa hết cho bọn Kỷ Đào.

Dưới tình hình như vậy, bên ngoài kinh thành dần dần xuất hiện thiên tai, năm nay vẫn luôn khô hạn, tuy không đến mức không thu hoạch gì được, nhưng lượng thu giảm bớt năm phần, có nơi thậm chí chỉ thu được ba phần, trong triều đã hạ chỉ giảm miễn thuế má một nửa. Nhưng vẫn có người quần áo tả tơi hướng đến kinh thành mà cầu viện trợ.

Dương ma ma thường than phiền đồ ăn và gạo đều đắt lên không ít.

Đối với chuyện này, Kỷ Đào cũng bất đắc dĩ, bất quá cũng may Lâm Thiên Dược hiện giờ còn có bổng lộc, lo đủ chuyện ăn uống của người trong nhà. Kỷ Duy muốn chu cấp bạc cho Kỷ Đào, nhưng đều bị nàng cự tuyệt.

Kỷ Duy có công ơn sinh dưỡng nàng, hiện giờ phải là Kỷ Đào phụng dưỡng ông mới đúng, sao nàng có thể tự nhiên nhận lấy. Và hiện giờ cả nhà nàng vẫn đang sống tốt, căn bản không thiếu bạc, bạc của Kỷ Duy vẫn là ông nên tự giữ lại cho mình.

Nạn dân hướng về kinh thành càng ngày càng nhiều, không ít người sôi nổi dâng thư, thỉnh cầu Hoàng Thượng xem xét.

Đương nhiên là phải xem xét, nạn dân vốn chính là không còn biện pháp sống sót mới phải xa rời quê hương, khi đến kinh thành đều đã đói bụng trong một khoảng thời gian dài, kinh thành nếu không xử lý tốt, có khả năng xảy ra bạo động.

Rất mau, hoàng thượng hạ chỉ, binh lính ở thủ thành cần phải đối xử tử tế với nạn dân, ngoài thành còn xây dựng lều chuyên cứu tế để các nạn dân ở, người càng ngày càng nhiều, không biết còn có bao nhiêu con người khốn khổ đang trên đường tới đây.

Kỷ Quân về kinh thành báo cáo công tác, đã phải phụng lệnh theo ý chỉ của Hoàng Thượng đến Vận thành, tiến hành xây dựng lễu cứu tế.