Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mà cha của Tề Tử Kiệt, Tề Lịch đang ở Nhuận thành, xa nơi này hơn một chút, xây dựng hai phòng tuyến, quả nhiên người đến kinh thành đã giảm xuống rất nhiều.
Trong một khoảng thời gian ngắn, kinh thành vận chuyển các xe tiền và lương thực cứu tế nhiều vô số kể đến các nạn dân.
Nhưng những cách ứng phó này vẫn chưa giải quyết được tận gốc của vấn đề, nếu trời vẫn không đổ mưa, những người này sẽ vẫn không có cách nào trở về quê, như vậy kinh thành vẫn sẽ phải luôn chăm sóc họ.
Quốc khố dù dồi dào đến đâu, cũng sẽ có ngày dùng hết, đương kim hoàng thượng bước lên ngôi vị hoàng đế hơn hai mươi năm qua, ngoại trừ việc mỗi năm đều phải thực hiện việc trùng tu, hắn cũng chỉ đại tu (*) Từ Ninh Cung được một lần, chưa bao giờ nghiêm túc tu sửa lại cung điện.
(*) Đại tu: tổ chức một cuộc sửa chữa lớn.
Trong thời kì trị vì của hoàng đế Cảnh Thái, Công Bộ là bộ khiến người ta phải tỏ lòng ngưỡng mộ, hiện giờ nó đã trở thành một bộ xuống dốc nhất trong lục bộ.
Sau khi Hộ Bộ thượng thư Phùng Viễn Sơn bị sung quân (*) đến Khánh thành, vì thế Hộ Bộ thị lang phải tạm thời thay thế ông ta, nhưng cũng chỉ là tạm thời thay thế mà thôi, tất cả mọi việc đều phải báo cáo toàn bộ lên trên, nói cách khác, hiện giờ Hộ Bộ kỳ thật là bị nắm chặt ở trong tay của đương kim hoàng thượng.
(*) Sung quân: dưới thời phong kiến người phạm tội bị đày ra biên giới làm lính thủ (lính thời phong kiến chuyên giữ biên giới).
Dù thế nào, lương thực và bạc vẫn phải vận chuyển ra bên ngoài.
Đã qua hơn một nửa tháng chín, thời tiết vẫn còn nóng bức, tuy mát mẻ hơn so với hai tháng trước một chút, nhưng trời vẫn chưa rơi một giọt mưa nào. Trong kinh thành, giá cả của băng đã tăng lên gấp hai lần, vì thế Kỷ Đào không mua băng nữa.
Dưới tình hình như vậy, có người dâng thư lên Hoàng Thượng, khẩn xin hắn mời một vị đạo trưởng tổ chức lễ cầu phúc cầu mưa. Điều này khiển cho Hoàng Thượng giận dữ, liền ở ngay tại chỗ đó đem người này nhốt lại.
Không nói đến chuyện Hoàng Thượng có tin đạo sĩ hay không, nếu Hoàng Thượng lập dàn tế cầu mưa, nhưng ông trời không cho mưa tới, ngay lập tức thời cuộc bị rối loạn, người có tà tâm tiến hành kích động, chắc chắn sẽ xảy ra bạo loạn.
Đương nhiên, giả sử Hoàng Thượng không tin tưởng, nếu thật sự cầu trời, trời cho mưa xuống, người thượng thư kia chính là kẻ lập được công lớn.
Khi Kỷ Đào nghe Lâm Thiên Dược giảng giải rõ ràng, không khỏi cảm thán nói: “Quả nhiên là dùng sinh mệnh của mình để đánh đổi tiền đồ của đất nước.”
Lâm Thiên Dược nằm ở trên giường, duỗi tay ôm lấy eo nàng: “Hoàng Thượng sẽ không đối xử tuyệt tình với hắn. Dù sao, Lý đại nhân cũng là vì lo cho nước cho dân mà thôi, tuy rằng dùng sai phương pháp, nhưng vẫn có thể tha thứ.”
Kỷ Đào ngẫm lại cũng đúng, không thể bởi vì chuyện này liền ra lệnh chém người ta.
Lâm Thiên Dược xoa bóp eo nàng, cười nói: “Có thể thi đậu tiến sĩ, nào có ai là kẻ ngốc?”
Hắn nhíu mày: “Nàng gầy đi rồi.”
Kỷ Đào bật cười, sau khi sinh hài tử được nửa năm, còn không mau giảm cân, sau này có muốn cũng không thể giảm được.
Kỷ Đào cũng nhéo nhéo eo Lâm Thiên Dược, chọc đến mức khiến hô hấp của hắn hơi dồn dập một chút: “Chàng cũng gầy đi này.”
Kỷ Đào biết, Lâm Thiên Dược ngoài miệng không nói, trong lòng vẫn đang lo lắng cho nạn dân ở ngoài thành, ban đêm thỉnh thoảng không ngủ được.
Chỉ cần là người có chút lương trị, đều sẽ không thờ ơ, thậm chí trong kinh thành mỗi ngày sẽ có một vài quan viên cùng gia quyến của họ phái người đi nấu cháo ở ngoài thành, nhưng vẫn không đủ nhân lực phục vụ ở những nơi xa, nạn dẫn thật sự quá nhiều.
Tuy nhiên, trong kinh thành, phần lớn mọi người đều không biết bên ngoài rốt cuộc có bao nhiêu nạn dân, ít có người cố ý đi xem, đa số mọi người đều cảm thán giá gạo, thức ăn càng ngày càng đắt, đặc biệt là các loại rau xanh, giá cả không ngừng tăng gấp đôi.
Ngày nọ, sau khi Liễu thị tình cờ nghe được Dương ma ma than thở về giá rau, bà và Điền thị, sau khi thương lượng một phen, mở ra một miếng đất ở trong sân để trồng rau.
Tuy rằng nước trong giếng đã giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn đủ dùng cho cả nhà, Liễu thị cùng Điền thị, hai người thay phiên nhau trồng rau tưới nước, hơn nửa tháng sau, rau xanh mọc ra um tùm, xanh mượt, rất là khả quan.
Hai người rất vui, vô cùng hứng thú, cảm thấy rau mình trồng ăn ngon hơn rau mua ở bên ngoài, còn tiết kiệm bạc, sau khi hỏi qua Kỷ Đào lại mở thêm một mảnh đất.
Trong viện đều là những mảng rau xanh, nhà người khác thì cắt tỉa hoa cỏ cây cối, còn Lâm gia thì trưng dụng đất để trồng rau, trông thật độc đáo.
Chưa kể, còn có người học theo họ, thí dụ như Ngô thị, chính là người đầu tiên về nhà khai đất trồng rau.