Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người khác nghĩ như thế nào, Kỷ Đào đều mặc kệ, dù sao nàng vẫn cảm thấy không sao cả, chỉ cần Liễu thị và Điền thị cảm thấy thư thái là được, vốn đây chính là nhà của họ, chỉ cần không quá đáng, làm như thế nào chả được. Hơn nữa, năm tháng qua đi, nếp nhăn trên gương mặt của bọn họ càng ngày càng sâu, thậm chí trên đầu của Kỷ Duy còn ẩn hiện vài sợi tóc bạc, Kỷ Đào cảm thấy chua xót rất nhiều, càng muốn bọn họ phải thật thư thái.
Lâm Thiên Dược không ở nhà nhiều vào ban ngày, khi hắn nhìn thấy sân nhà biến thành đất trồng rau, cũng không có dị nghị gì, hắn cũng đồng suy nghĩ với Kỷ Đào, về việc làm của người già, chỉ cần không quá đáng, thì cứ vui vẻ thoải mái làm gì thì làm.
Hiện giờ Hiên Nhi đã được năm tháng tuổi, mọc ra hai cái răng cửa, mỗi ngày Kỷ Duy cười ha ha ôm cháu đi dạo ở trong sân, Hiên Nhi cũng rất thích điều này.
Nghiêm túc mà nói, ở trong nhà, người Hiên Nhi thích nhất kỳ thật vẫn là Lâm Thiên Dược, thật sự là trời sinh phụ tử, một phòng đầy người, người Hiện Nhi nhìn đến trước tiên, luôn là cha hắn.
Lâm Thiên Dược đối diện với Hiên Nhi ban đầu không có răng hiện tại đã lộ ra hai cái răng cửa, không kiềm chế nổi nụ cười, Hiên Nhị ở trong lòng ngực của Lâm Thiên Dược, hoàn toàn là muốn làm gì thì làm, ngay cả khi hắn duỗi tay ra bút tóc của Lâm Thiên Dược, cha hắn cũng vẫn có thể cười ha ha, mặt không đổi sắc.
Đôi khi Kỷ Đào phát sầu, nếu cứ tiếp tục như vậy, ngày sau Hiên Nhi lớn hơn một chút, hắn sẽ thấy cha nương hắn thuộc dạng từ phụ nghiêm mẫu.
Ban đêm, sau khi Hiên Nhi đã ngủ, Kỷ Đào nói về chuyện khi nãy, trách cứ: “Chàng đừng như thế nữa, vạn nhất thành thói quen, ngày sau đừng mong con sẽ hiếu thuận với chàng.”
Lâm Thiên Dược duỗi tay ôm lấy Kỷ Đào, cười nhẹ nói: “Nhi tử còn nhỏ, chờ đến khi nhi tử lớn hơn một chút, ta sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng, nàng xem hiện tại làn da trên đôi tay và đôi chân nhỏ của nhi tử mềm như vậy, chỉ cần đụng nhẹ thôi cũng có thể ửng đỏ lên, ta phải dạy nó như thế nào đây?”
Kỷ Đào hừ lạnh: “Chỉ có chàng biết nhi tử đau thôi, ngày sau ta chính là ác nhân, còn chàng chính là người tốt chứ gì?”
Lâm Thiên Dược không nhịn được cười, dỗ dành nói: “Yên tâm, ngày sau ta là ác nhân, nàng là từ mẫu”
Trong phòng hai người nhỏ tiếng trò chuyện với nhau, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng cười nhẹ, toát lên một vẻ ấm áp bình yên đến lạ.
Một ngày kia, khi Kỷ Đào đang ở trong sân trò chuyện với Kỷ Vận, tiếng đập cửa vang lên, Kỷ Đào bước ra mở cửa, đứng ở cửa, cư nhiên chính là Phùng Uyển Phù và Dương Đại Thành.
Từ cái lần Phùng Uyển Phù cầm theo mấy bình thuốc mỡ rồi rời đi, Kỷ Đào chưa từng gặp lại nàng ta.
“Đào nhi, Phó đại phu có ở đây không?” Dương Đại Thành miễn cưỡng cười nói.
Kỷ Đào gật đầu: “Để ta đi gọi sư phụ cho các ngươi.”
Lời này mang hàm ý là không muốn cho bọn họ bước vào cửa.
Từ dưới tàng cây, Kỷ Duy ôm hài tử xoay người nhìn ra ngoài, bị Dương Đại Thành nhìn thấy chỉ qua một cái liếc mắt, vui mừng nói: “Kỷ thúc.”
Kỷ Đào đương nhiên nghe thấy, đầu cũng không quay lại. Lại nói, nếu Dương Đại Thành không phải nghe theo yêu cầu của Phùng Uyển Phù, thì tính tình của bản thân hắn vốn cũng không xấu, bằng không lúc trước Kỷ Duy sẽ không cố tình lựa chọn hắn.
“Đại Thành?” Kỷ Duy rất là kinh ngạc.
Tuy rằng kinh ngạc, nhưng Kỷ Duy cũng không muốn cho bọn họ vào cửa, chuyện Phó đại phu bị Dương Đại Thành và Phùng Uyển Phù nhốt trong một tháng, Kỷ Đào sớm đã nói qua cho bọn ông biết, kỳ thật chủ yếu là nói cho Kỷ Duy nghe. Chỉ sợ rằng ông đã quen với việc chiếu cố Dương Đại Thành, vào ngày nào đó lại đưa tay ra hỗ trợ hắn.
Phó đại phu rất mau bước ra, Phùng Uyển Phù thanh toán bạc, Phó đại phu đưa cho họ mấy bình thuốc mỡ, nói: “Sau khi dùng xong đống này, đừng đến tìm ta nữa.”
Lời này mang hàm ý chính là sau này không bán thuốc cho bọn hắn nữa.
Lại nói, khi Phó đại phu nhìn thấy tiểu hài tử, thấy nó thật sự đáng thương nên mới nguyện ý bán thuốc cho bọn họ, bằng không chỉ với việc hai người họ giam cầm ông tới một tháng, không báo quan cũng là xem trọng tình cảm đồng hương lắm rồi.
Nghe vậy, Phùng Uyển Phủ vội nói: “Chúng ta có bạc, phải trả nhiều bạc để mua một ít thuốc thôi cũng được.”
Phó đại phu vẫy vẫy tay: “Không phải, cái thuốc mỡ này rất hiếm, các ngươi cũng không phải không biết, nếu dùng tiết kiệm thì nhiêu đây là đủ dùng rồi.”
Dương Đại Thành hiển nhiên chấp nhận, chỉ có Phùng Uyển Phù không cam lòng, nhìn về phía Kỷ Duy, nói: “Kỷ thúc.”
Nàng vừa mới mở miệng, Kỷ Duy liền ôm hài tử đi tới mảnh đất trồng rau ở bên kia, hiển nhiên là ông không muốn để ý tới bọn họ.