Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Vận tỷ tỷ.” Phùng Uyển Phù đột nhiên nhìn thấy Kỷ Vận từ trong phòng bước ra, vui vẻ nói.

Kỷ Vận nhìn nàng một cái, sau khi suy nghĩ được một lúc lâu mới bừng tỉnh: “Ngươi là Phùng cô nương, sao ngươi lại ở chỗ này?”

Lại cười hỏi: “Ngươi về nhà à?” Hỏi xong lại cảm thấy không đúng, Phùng Viễn Sơn đã vi phạm pháp luật, ăn hối lộ nên ông ta đã bị sung quân, nàng đã sớm biết đến chuyện này.

Phùng Uyển Phủ không đáp, chỉ cười nói: “Vận tỷ tỷ, lúc trước đa tạ huynh muội các tỷ nguyện ý dẫn chúng ta theo cả một đoạn đường, không biết tỷ có bằng lòng đi đến nhà ta làm khách, ta bảo đảm sẽ chiêu đãi tỷ thật tốt.”

Kỷ Vận vốn đang muốn hàn huyện với nàng ta vài câu, bước vài bước hướng ra cửa, đột nhiên phát hiện có chỗ không đúng, người này là đồng hương với Kỷ Đào, hiện giờ Kỷ Đào lại không cho bọn họ vào cửa.

Ánh mắt của Kỷ Vận đảo qua trên gương mặt của mấy người đứng ở cửa, tuy rằng trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng trên mặt nàng vẫn giữ rất nhiều nét tươi cười lãnh đạm: “Gần đây thân thể ta không khoẻ, không tiện đi đến nhà người khác thăm hỏi.”

Xem như cự tuyệt.

Phùng Uyển Phù cũng không tức giận, chỉ nói: “Sau này nếu có cơ hội, mong Vận tỷ tỷ sẽ để ta cảm ơn tỷ thật tốt.”

Kỷ Vận tùy ý đáp ứng, vì thấy mọi chuyện không suôn sẻ Phùng Uyển Phù cũng đành phải từ bỏ.

Tiễn bọn họ đi rồi, Kỷ Đào đóng cửa lại, Phó đại phu nói: “Ngày sau bọn hắn nếu có tới cửa, một chút thuốc cũng không cần phải cho bọn hắn.”

Trong giọng nói mang theo chút hương vị tức giận, nói xong liền đi vào trong.

Kỷ Vận kinh ngạc, Phó đại phu thật sự là người có tính tình lãnh đạm, ngoại trừ gia đình Kỷ Đào, đối với người khác đều ít có bày tỏ cảm xúc, hiện giờ nhìn thấy bộ dáng này của ông, tựa hồ cực kỳ chán ghét phu thê Dương Đại Thành.

Nàng suy nghĩ, tới gần Kỷ Đào, thấp giọng nói: “Đào nhị, rốt cuộc sao lại thế này, muội nói cho ta biết đi, đừng để cho ta có lúc đắc tội với Phó đại phu cũng không biết.”

Kỷ Đào kể vắn tắt sự tình cho nàng ta nghe, cuối cùng nói: “Nếu không phải nhờ cơ duyên ca ca của nàng ta, đứa con trai của vợ lẽ nhà đó, tình cờ nói cho ta biết tin, chỉ sợ bây giờ Phó đại phu vẫn còn bị nhốt ở trong căn nhà nhỏ tối đen như mực kia.”

Kỷ Vận líu lưỡi: “Chuyện này, đủ để cho bọn họ bị tống vào nhà tù rồi.”

Kỷ Đào bất đắc dĩ: “Sư phụ sợ phiền toái. Ông cảm thấy không vui khi phải hao hết tâm tư để đưa bọn họ vào tù, lại nói, nhờ có cái điểm yếu này, ngày sau hai người này cũng không còn dám làm càn làm bậy nữa.”

Nhìn thấy Kỷ Duy ôm Hiên Nhi bước ra ngoài, Kỷ Đào cười hỏi: “Cha, cha không định giúp bọn hắn sao?”

Nếu là như bình thường, Kỷ Duy sớm đã tiếp đón bọn họ vào bên trong.

Kỷ Duy liếc mắt một cái, nhìn Kỷ Đào: “Bọn họ dù sao cũng đều là người ngoài, bất cứ lúc nào, đều không thể vì người ngoài mà ủy khuất người trong nhà.”

Phó đại phu đang đứng ở gần cửa ra vào liền giậm chân một cái, ngay sau đó ông khôi phục trạng thái như mọi khi, khi ông nâng chân bước đến cửa phòng mình, tiếng bước chân nhẹ nhàng hơn lúc nãy rất nhiều.

Kỷ Duy nói ra lời này, ông rõ ràng xem Phó đại phu như người trong nhà.

Mấy ngày sau, tình hình ở bên ngoài thành cũng không tốt hơn một chút nào, hôm nay Kỷ Đào châm cứu cho Kỷ Vận, khi thu châm, Kỷ Vận đột nhiên nói: “Đào nhi, ta tính đi ra ngoài thành để nấu cháo.”

Điều này thật ra cũng không có gì đáng ngạc nhiên, rốt cuộc mặc kệ là Kỷ phủ hay là Tề phủ, thậm chí là nhà ngoại của Kỷ Vận, Thái phó phủ, thì tất cả họ đều là những người phi thường, đi ra bên ngoài thành nấu cháo vốn là chuyện bình thường nên làm.

Kỷ Đào chậm rãi thu châm, thu xong toàn bộ rồi mới nói: “Tỷ nhớ chú ý an toàn.”

Kỷ Vận ngồi dậy, duỗi tay xoa bụng nhỏ: “Có lẽ thông qua việc làm này, ông trời sẽ thấy tấm lòng lương thiện của ta, nguyện ý cho ta một hài tử nhỉ.”

“Đào nhi, nếu nữ tử không sinh được hài tử, thì rất khó có được địa vị, từ trên xuống dưới nhà chồng không được một ai tôn trọng.”

Kỷ Đào trầm mặc lắng nghe, xác thật là như thế, Kha gia dù không giàu có nhưng cũng phải tiểu tốn tiền bạc để nạp thêm thiếp cho việc sinh hài tử, huống chỉ Tề gia là một đại gia tộc, sức khỏe Kỷ Vận không tốt, Tề gia chờ một hai năm còn có thể, chứ nếu ngâm thời gian quá lâu, chắc chắn là không được.

“Hôm qua ta trở về đó, phát hiện nữ nhân kia cư nhiên đã có thai.” Kỷ Vận nói tới đây, cười lạnh nói: “Giấu diếm cũng thật tốt, thai kỳ có lẽ đã được bốn tháng. Khó trách nàng ta bí quá hoá liều dám hạ thuốc với ta, chắc chắn khi có hài tử ở trong bụng, cha sẽ không đối xử quá tệ bạc với nàng ta, ông sẽ chỉ xử phạt nhẹ nàng ta thôi.”