Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Cũng là vì có thai, nên nàng ta mới đánh chủ ý lên chúng ta.”

Nói tới đây, Kỷ Vận cười lạnh: “Nếu không phải cha hiện tại không có ở kinh thành, nương sớm đã hỏi đến cửa trên.”

Kỷ Đào nghe thấy thế, nhíu mày nói: “Dù là nàng ta có thai đi chăng nữa, nhưng nàng đã ra tay loại bỏ trưởng tôn (1) của Tề gia, còn nữa, nàng ta làm như thế chứng tỏ đang làm loạn trong gia tộc, sao lại có thể dễ dàng buông tha như thế?”

(1) Trưởng tôn (hay Đích tôn): cháu trai lớn tuổi nhất trong số các cháu trai của chính thê, cũng như là con của chính thê.

Kỷ Vận thở dài, ai nói không phải đâu. Nói câu khó nghe, đây có thể là cơ hội tốt để loại bỏ nàng ta, cái cớ đã có sẵn rồi, đó là nàng ta đã hại độc con nối dõi của Tề gia.

Nói đến bất mãn, thì người bất mãn nhất chính là Kỷ Vận, người bị tổn thương nhiều nhất trong tấn bi kịch này chính là nàng. Hài tử bị hại chết, sức khỏe bị tổn hại, lại còn phải chấp nhận chia sẻ phu quân với người ta.

Đối với Tề gia mà nói, kỳ thật chuyện này cũng đả kích họ không ít.

Trưởng tôn của Tề gia chết rồi, dù không phải là trưởng tôn đi nữa, thì cũng là đích trưởng nữ (con gái đầu lòng của chính thê), bây giờ người ta coi trọng đích nữ không thua gì con của vợ cả, huống chi là trưởng nữ, bởi nàng sẽ ảnh hưởng sâu xa đến toàn bộ nữ tử trong gia tộc, nên không thể đối đãi tùy tiện.

“Ta không biết nữa.” Kỷ Vận nói lên câu này, đáy lòng nàng cảm thấy rất bất mãn với Tề Tử Kiệt, bởi hắn ngay từ nhỏ đã đối đãi với nàng như con gái của Tề Lịch.

Kỷ Đào thở dài, chính bản thân Kỷ Vận còn không nắm rõ mọi chuyện cho lắm, huống hồ nàng là một người ngoài, càng khó mà hiểu thấu được sự tình. Nhưng Tử Kiệt quan tâm Kỷ Vận như vậy, hẳn là sẽ không để cho nàng phải chịu ủy khuất mới đúng.

“Này, có phải còn chuyện gì mà tỷ chưa biết không?” Kỷ Đào tò mò.

Thật sự là việc này không bình thường.

Chưa kể đến, nương của Kỷ Vận cũng được gả vào Kỷ gia với địa vị thấp, nhưng bà ấy chưa từng dám làm ra loại chuyện này, vì thế Kỷ Quân có không ít thứ nữ thứ tử.

Kỷ Vận trầm tư một lát, lắc đầu nói: “Tỷ không thấy có gì kì lạ.”

Ngẫm nghĩ một hồi, nàng ta lại cả giận nói: “Ta sẽ không ra tay với hài tử của nàng ta, bằng không ta đã sớm..”

Đúng vậy, thân phận của Kỷ Vận vốn không thấp, có thể nói là môn đăng hộ đối với Tề Tử Kiệt, giữa hai người lại có tình ý, nếu thật sự động thủ, Kỷ Đào thấy Tử Kiệt rát quan tâm đến Kỷ Vận, đại khái nói không chừng hắn thật sự sẽ ra tay với mẹ kế.

Kỷ Đào vỗ vỗ tay nàng.

Kỷ Vận giống với Kỷ Đào, đó chính là họ sẽ không bao giờ ra tay với hài tử.

Phó đại phu cũng giống như thế, chẳng sợ hận Phùng Uyển Phù và Dương Đại Thành cầm tù ông, nhưng bởi vì hài tử bị thương, vẫn là không nhịn được mà ra tay hỗ trợ.

Sau khi Kỷ Đào rời khỏi trấn Cổ Kỳ để đi tới kinh thành, cho đến nay nàng căn bản vẫn chưa tìm ra loại thuốc nào có hiệu quả tốt hơn so với thuốc xóa sẹo của Phó đại phu.

Nghiêm túc mà nói, người như bọn họ dễ dàng làm hại người khác, nhưng họ không bao giờ làm thế.

“Đào nhi, muội đi cùng với ta đi.” Kỷ Vận đột nhiên nói.

Kỷ Đào sửng sốt một chút mới phản ứng lại, đại khái là Kỷ Vận nói muốn cùng nàng đi cấp cháo cứu tế.

“Được.” Kỷ Đào đáp ứng, suy nghĩ xong, liền nói: “Nếu hai chúng ta cùng nhau đi, thì không thể để một mình tỷ tiêu tốn tiền, ta sẽ lấy ra chút bạc để mua gạo.”

“Không cần, ta không định nhờ muội góp bạc đâu.” Kỷ Vận không cần nghĩ nhiều, nhanh chóng cự tuyệt.

Kỷ Đào nghĩ ngợi, cười nói: “Vậy ta sẽ sắc cho bọn họ một thùng thuốc, có bệnh thì chữa bệnh, không bệnh thì phòng thân.”

Kỷ Vận luôn cho rằng, Kỷ Đào vốn chính là đại phu, đổi bạc để lấy chút nước thuốc căn bản là không uống gì.

“Vậy cứ quyết định như thế đi.”

Kỷ Vận làm việc rất nhanh, chỉ sau hai ngày liền báo cho Kỷ Đào biết, cái lều của bọn họ đã được xây dựng xong, gạo cũng đã được đưa đến đó, nổi và bếp đều đã chuẩn bị xong, bây giờ chỉ còn chờ hai người lên đường.

Kỷ Đào cho rằng, Kỷ Vận nói tiến hành cấp cháo, đại khái là giống như trong truyền thuyết những tiểu thư khuê các và quý phu nhân, đích thân mình nấu cháo chu cấp cho nạn dân, căn bản nàng không ngờ tới.

Trăm triệu lần không nghĩ tới cấp cháo cũng chỉ là cấp cháo, hai người các nàng ngồi ở trong một gian phòng nhỏ được xây dựng ở phía sau, chỉ huy bà tử làm việc là được.

Ở đây có chu cấp cháo cho nạn dân, tin tức này sớm đã được lan truyền ra bên ngoài, còn chưa tới một canh giờ có rất nhiều nạn dân kéo đến đây.