Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào tình cờ nhìn thấy bên ngoài cãi vã ồn ào, lo lắng nói: “Nhiều người như vậy, sẽ không xảy ra...”

Kỷ Vận vội ngắt lời nàng: “Đừng nói bậy, mọi nhà đều làm như thế cả, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Kỷ Đào chỉ đành cố gắng kìm nén nỗi lo lắng xuống, nàng đưa nước thuốc cho mọi người, đại đa số mọi người đều vẫn là nể tình nên uống một chén, tuy nhiên vẫn có nhiều người đổ thuốc đi, khi Kỷ Đào nhìn thấy cảnh đó cũng không thể hiện sự tức giận.

Chứng kiến cảnh họ đổ thuốc của nàng đi, Kỷ Đào cũng không bắt buộc tất cả mọi người phải tin tưởng nàng, thành thật uống hết chén thuốc đắng.

Việc Kỷ Vận cấp cháo, cũng không phải là chuyện hiếm, nàng không phải là người duy nhất cấp cháo, nàng cũng không phải là người đầu tiên cấp cháo, nhưng nước thuốc của Kỷ Đào thì rất là hiếm lạ, bên ngoài thành chỉ có một mình nàng cấp nước thuốc, sau này tuy có vài người làm theo nàng, người ta vẫn kéo đến chỗ Kỷ Đào nhiều nhất để uống canh của nàng. Có người sau khi uống xong, cảm thấy ban đêm không còn lạnh, ban ngày lại tới đây uống, số người đổ nước thuốc đi cũng dần dần giảm xuống.

Tuy rằng vốn không giảm nhiều lắm.

Tháng mười tới, tựa hồ thời tiết lập tức trở lạnh, ở bên ngoài thành, mọi người mau chóng nhận ra sự rét lạnh này.

Trong khoảng thời gian này, Kỷ Đào thường xuyên cùng Kỷ Vận đi đến Tề gia, nàng tình cờ chạm mặt với người đã xuống tay với con dâu trưởng của Tề gia, nàng ta hoàn toàn không hề có một chút chột dạ nào, mà lại vô cùng kiêu căng nhìn Kỷ Đào.

Kỷ Đào căn bản không thèm để ý tới nàng ta, nàng chỉ xem nàng ta là một người xa lạ mà nàng có nghe nói đến, vị Tề phu nhân có tuổi và địa vị nhỏ hơn Kỷ Vận.

Hiện giờ Tề Lịch không có ở nhà, họ lại đang vội vàng cứu tế, Kỷ Vận cũng hoàn toàn không để ý tới nàng ta, chỉ xem nàng ta là một người xa lạ.

Hai người các nàng cũng không phải ngày nào cũng đi ra ngoài thành để cấp cháo, chỉ là đi lại khá thường xuyên, nếu họ không đi, Kỷ Đào cũng vẫn sẽ nấu mấy thùng nước thuốc, người của Kỷ Vận sẽ qua nhà nàng để vận chuyển chúng đi.

Thời tiết càng ngày càng lạnh hơn, nước thuốc của Kỷ Đào được mọi người xem như là canh gừng đuổi hàn, thật ra ở bên trong nó vốn cũng có gừng.

Tiết trời dần lạnh hơn trước, nhưng trời vẫn chưa đổ mưa, nạn dân ở bên ngoài thành lại đứng ngồi không yên.

Cùng lúc đó, ở trong cung, Cảnh Nguyên Đế cũng đứng ngồi không yên, rất nhiều người sôi nổi dậng thư, thỉnh cầu Hoàng Thượng vì bá tánh cầu phúc.

Cảnh Nguyên Đế rốt cuộc cũng chịu đáp ứng, hiện giờ lều cứu trợ đã tràn đầy khắp Nhuận thành và Vận thành, ngày càng nhiều người hướng tới kinh thành cầu cứu, mỗi ngày tiêu phí vô số tiền bạc và lương thực. Nếu cứ tiếp tục như thế, bá tánh không thể nhìn thấy chút hy vọng nào.

Trời vẫn không đổ mưa, lòng người trong thiên hạ đều trống rỗng.

Cảnh Nguyên Đế vì bá tánh cầu phúc, biển người mênh mông ùn ùn kéo tới núi Ngự Long ở bên ngoài kinh thành, ngày đó trời trong nắng ấm, một chút cũng không giống thời tiết ngày thu.

Nói đến cũng thật lạ, ngay trong cái đêm Hoàng Thượng cầu phúc, bầu trời tí tách tí tách đổ mưa.

Mọi người thở phào một hơi nhẹ nhõm, bá tánh càng thêm tin phục hoàng thất. Lúc trước khi còn khô hạn, không phải là không có người cầu phúc, các đạo quan, chùa, am ni cô, thậm chí là Quan m miếu, lớn lớn bé bé ở bên trong lẫn bên ngoài thành đều đã được không ít người thành kính vái lạy, căn bản là một chút hữu dụng cũng không có. Nước ở trong giếng ngày một khô cạn dần.

Khâm Thiên Giám dự tính ngày lành cho Hoàng Thượng, cư nhiên ngày đó liền vừa cầu xong thì mưa tới, dưới sự kích động của người trong triều, bá tánh khắp nơi đều cho rằng Hoàng Thượng là chân long thiên tử, yêu cầu của hắn thật sự có thể truyền lên tới Cửu Trọng Thiên (chín tầng mây).

Nhưng những lời tung hô này đã nói quá sớm rồi.

Vốn dĩ nạn dân đều định thu dọn tay nải rồi trở về quê nhà, lại phát hiện ra cơn mưa này cứ kéo dài mãi không dứt.

Mưa thu tí tách tí tách rơi, dần dần biến thành mưa to, hai ba ngày sau vẫn là mưa to, tạo thành trận hồng thủy (lũ lụt), từ trên núi chảy xuống đồng bằng. Ngay tức khắc trong ngoài kinh thành bắt đầu sửa chữa mương máng, cũng may ngày thường đã đào được khá nhiều mương, nên không bị ngập lụt.

Dưới tình hình như vậy, đã được vài ngày Kỷ Đào chưa đi ra bên ngoài thành, thời tiết bắt đầu lạnh, nàng vẫn ở trong nhà chăm sóc Hiện Nhi.

Thời tiết lúc nóng lúc lạnh, Kỷ Đào sợ Hiện Nhi bị cảm lạnh, Liễu thị và Điền thị tuổi cũng đã lớn, đừng nói đến chuyện đưa Hiên Nhi cho các bà chăm sóc, ngay cả Liễu thị, Điền thị, Kỷ Duy và Kỷ Đào đều phải cẩn thận chăm sóc.

Kỷ Vận có đi cứu tế nữa hay không, Kỷ Đào cũng không biết, cùng lắm ngày nào nước thuốc cũng có người tới mang đi như mọi khi. Nếu bên này có người tới lấy nước thuốc, thì cháo ở bên chỗ Kỷ Vận, nhất định là vẫn bình thường.