Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bùi phu nhân vẫn không cam lòng liếc nhìn hậu viện, phất ống tay áo rồi giận dữ đùng đùng bỏ đi.
Kỷ Đào một mực bên cạnh theo dõi, nàng cảm thấy không thể hiểu được, Bùi phu nhân không hề lo lắng cho Bùi thị như những gì bà đã thể hiện.
Cả ba lần nữa trở về phòng ngồi xuống, Kỷ Đào muốn đứng dậy cáo từ ra về, vốn là nàng lo cho Kỷ Vận mới đến, nhưng bây giờ nàng đã ổn rồi, hơn nữa mới vừa rồi còn can đảm ứng phó Bùi phu nhân, Kỷ Đào thậm chí còn nhẹ nhõm hơn.
Kỷ Vận nhìn thấy Tề Tử Kiệt, tựa như nhìn thấy tâm can, thái độ cứng rắn cũng biến mất, ôn nhu nói: “Tử Kiệt, trong phủ chúng ta... Hồi nãy Đào nhi nói, thân thể mẫu thân bị tổn hại, là có người hạ độc.”
“Cho nên ta mới ngăn bà ấy lại.”
Tề Tử Kiệt đưa tay vuốt tóc bên tai Kỷ Vận: “Thuốc của mẫu thân, là ta phân phó.”
Kỷ Vận chấn kinh.
Tề Tử Kiệt cười một tiếng: “Chung quy cũng là gậy ông đập lưng ông mà thôi.”
Kỷ Đào cứng họng, hai người này có quên rằng nàng vẫn đang ngồi đây không, nàng còn là người ngoài a người ngoài. Loại bí mật gia tộc như này nhất định phải cho nàng biết sao?
Tề Tử Kiệt châm biếm: “Vả lại, ta chỉ đổi thuốc của bà mà thôi. Bà ấy vốn dĩ muốn uống, chỉ là cơ thể bị tổn thương, nhìn trận chiến hôm nay của Bùi phu nhân, rõ ràng là muốn hãm hại nàng.”
Nếu hôm nay Kỷ Đào không đến kiểm tra mạch trước, Tề Tử Kiệt cũng không biết chuyện này. Sau đó, mặc dù Kỷ Vận sẽ ngăn cản Bùi phu nhân, nhưng đại phu mà bà mang đến có thể sẽ không ngăn lại.
Kể từ đó, đại khái không phải ngày mai, hay hết ngày hôm nay, sự tỉnh về việc đại thiếu phu nhân Tề phủ đánh thuốc tổn thương thân thể của mẹ kế và sẽ lan truyền khắp kinh thành. Cho dù Bùi thị sau này lại mang thai, cũng có thể nói là tìm được danh y.
Và cuộc sống của Kỷ Vận sau khi cơ thể bị thương, dù là Tề Tử Kiệt không bỏ nàng, nhưng là Kỷ Vận sau này cũng chỉ có khả năng kín tiếng.
Kỷ Đào cau mày nhìn Kỷ Vận: “Tỷ phu, thứ cho ta nói thẳng, nếu tỷ tỷ không biết những chuyện này, nếu Bùi phu nhân trực tiếp đi hậu viện để đại phu chẩn mạch thì phải làm sao đây?”
Kỷ Đào nhìn xem, thân thể của Bùi thị trở nên như vậy, chỉ cần là đại phu học mấy năm, nhất định sẽ có thể nhìn ra được.
“Bà ấy không đến được.” Tề Tử Kiệt nói chắc nịch, ánh mắt thông thấu: “Từ nhỏ tới lớn, ta luôn làm theo lời phụ thân dạy, ánh mắt nam nhi, không nên hạn chế trong phạm vi hậu trạch. Nhưng từ khi Vận nhi sinh non, lại khiến ta suy nghĩ, nếu việc ở hậu trạch mà ta còn quản không xong, đọc nhiều sách như thế thì có ích lợi gì?”
Kỷ Đào đột nhiên cảm thấy có gì không đúng, nghe ý Tề Tử Kiệt nói, Bùi thị muốn hãm hại Kỷ Vận không phải là chủ ý nhất thời, vậy làm sao nàng biết mình nhất định sẽ sảy thai?
Kỷ Vận tự trách mình: “Tử Kiệt, là ta vô dụng, còn để chàng lo lắng cho ta, sau này ta sẽ thật cẩn thận.”
Tề Tử Kiệt ánh mắt mềm mại: “Nói ngớ ngẩn, chúng ta là phu thê, là muốn hỗ trợ nhau sống hết cả đời. Ta giúp nàng cũng là giúp chính ta.”
Kỷ Đào cảm thấy răng hơi ê.
Được rồi, hai người này không phải kẻ ngốc, nhìn dáng vẻ của Tề Tử Kiệt, rõ ràng có một số chuyện Kỷ Đào không biết, thậm chí Kỷ Vận cũng không biết.
Nàng là người ngoài, vẫn nên về nhà đi.
Chuẩn bị đứng dậy cáo từ, lại có bà tử đi tới: “Lâm đại nhân ở ngoài cửa xin gặp mặt.”
Lâm Thiên Dược đến, y phục mộc mạc, trên cổ tay áo và viền áo có thêu một vài phiến lá màu xanh ngọc bích, rất là độc đáo.
Kỷ Đào nhìn thoáng qua đã biết đây là do nàng làm, công phu thêu thùa của nàng không giỏi nên cũng không làm khó chính mình, tùy ý thêu thêm vài chiếc lá, không nghĩ tới còn khá xinh đẹp, đây là lần đầu tiên Lâm Thiên Dược mặc nó, cử động làm lá cây xanh biếc như ẩn như hiện, càng lộ vẻ mấy phần hòa nhã.
Lâm Thiên Dược xa xa nhìn thấy Kỷ Đào, thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Ta tới đón nàng về nhà.”
Đón nàng về nhà.
Nghe câu này, Kỷ Đào cảm thấy ấm áp cả người.
Hai người cùng nhau đi ra ngoài, lên xe ngựa, Lâm Thiên Dược nghĩ nghĩ rồi nói:
“Làm phiền đưa chúng ta đến phố Trạng Nguyên.”
Phố Trạng Nguyên mỗi ngày đều rất huyên náo, được bán nhiều nhất là bút mực, giấy và sách của học giả sử dụng.
Kỷ Đào vén rèm ra liếc mắt nhìn, tò mò hỏi: “Thiên Dược, chàng tới nơi này, có việc sao?”
Lâm Thiên Dược vươn tay giữ chặt nàng, cúi đầu hôn lên mặt Kỷ Đào, cười nói:
“Chúng ta đã lâu không ra ngoài cùng nhau, đưa nàng đi dạo phố.”
Nghe vậy, mắt Kỷ Đào sáng lên.
Nhìn Lâm Thiên Dược từ trên xuống dưới, không nhịn được cười: “Không ngờ chàng còn rất biết giác ngộ nha, tiếp tục cố gắng.”