Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Thiên Dược vươn tay đỡ nàng xuống xe ngựa, đối với xe ngựa trong phủ thượng của Kỷ Vận nói: “Đa tạ, Toàn thúc có thể về rồi.”
Thấy xe ngựa trở về, Kỷ Đào càng ngạc nhiên hơn.
Lâm Thiên Dược kéo nàng vào một tửu lâu ven đường: “Ăn cơm trước, xong đi rồi chúng ta lại dạo.”
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.
Lâm Thiên Dược nhìn nàng nhu thuận, ánh mắt càng mềm, đưa tay vén tóc mái bên tại Kỷ Đào: “Về sau ta rảnh, sẽ thường xuyên đưa nàng đi chơi, chỉ có hai chúng ta thôi.”
Kỷ Đào nghiền ngẫm nhìn hắn: “Chàng sao vậy?”
Lâm Thiên Dược thực sự đối xử rất tốt với nàng, nhưng hắn không nhớ tới việc đưa nàng ra ngoài dạo phố thường xuyên.
Lâm Thiên Dược ánh mắt ý cười càng sâu: “Không có chuyện gì, chẳng qua cảm thấy muốn mang nàng dạo chơi thôi.”
Cả hai lên lầu ăn cơm, mọi chuyện đều suôn sẻ.
Đi dạo nửa ngày, sắc trời cũng tối muộn, hai người mới chậm rãi đi bộ về nhà.
Vừa về đến nhà, Hiên nhi đang ở trong sân được Kỷ Duy ôm đi dạo, nhìn thấy hai người bước vào, cao hứng đưa tay về phía Lâm Thiên Dược.
Chọc cho Kỷ Duy bất mãn: “Không có lương tâm.”
Rốt cuộc không cam lòng, đưa tay vỗ vào mông Hiên nhi, lại không nỡ, chỉ vỗ nhẹ một cái.
Kỷ Đào không khỏi bật cười.
Sân nhà Lâm gia trước sau như một êm ấm, Điền thị và Liễu thị càng hòa thuận hơn, tất nhiên là vì nguyên do Liễu thị cố ý vun đắp tình cảm.
Kỷ Duy thích nhất là mỗi ngày ôm Hiên nhi đi dạo, chẳng qua hiện nay, đã rất lâu không ra cửa.
Trời mỗi ngày vẫn đổ mưa, mặt đất ướt sũng chưa bao giờ khô lấy.
Thời tiết cũng dần trở nên ẩm ướt và lạnh giá, hiện tại việc cứu trợ cần phải tang thêm quần áo, Kể cả trong khu phát cháo của Kỷ Vận, mỗi ngày đều có 100 bộ quần áo được phân phát, hầu hết đều đến từ việc này, khiến cho vải vóc và y phục đều đắt hơn rất nhiều.
Cho tới nay, hầu hết bá tánh trong kinh thành đối xử với nạn dân, đại đa số đều là thân thiện. Nhưng là phần hảo cảm này theo thời gian nạn dân ở ngoài thành càng ngày càng lâu, thiên tại và mưa nắng hạn hán cùng với nạn dân khiến giá cả đang tăng vọt liền sụt giảm, hiện giờ rất nhiều bá tánh trong kinh thành, đối với nạn dân không có xíu mảy may cảm tình, ước gì bọn họ mau chóng rời đi đi.
Dưới vẻ ngoài bình tĩnh trong kinh thành, kỳ thật lại không bình tĩnh chút nào.
Trong tình cảnh như vậy hai bên đánh nhau cũng là hợp tình hợp lý, vì Kỷ Đào nghe nói, nhà Cố đại nhân cạnh lều cháo của Kỷ Vận có nạn dân làm loạn, cũng không thấy có gì là lạ.
Gần đây nàng phát hiện, khi những nạn dân này đang nhận cháo, nếu cháo bị thiếu hoặc quá loãng, hoặc hơn nữa là bà tử múc cháo chậm cho họ, biểu hiện không đúng thì nạn dân liền không hài lòng, lúc có Kỷ Đào ở đó, nhiều lần họ còn xém chút làm ầm lên.
Thành thật mà nói, những đại thần này nấu cháo tự phát, hạt gạo so với trong triều phát còn tốt hơn không biết bao nhiêu.
Sự việc nạn dân gây rối, đánh chết bà tử của nhà Cố đại nhân chuyên môn múc cháo cho người ta, nghe nói là bất cẩn đẩy bà một cái, bà tử bị đụng phải đầu, cứ thế mà mất rồi.
Chuyện này vừa diễn ra, dù là chủ nhân phát cháo hay người hầu giúp đỡ nấu cháo đều cảm thấy ớn lạnh, xem ra giúp đỡ từ lâu rồi, họ liền coi chuyện đó trở thành lẽ đương nhiên.
Kết quả là, nhiều lều cháo đều đóng cửa vào ngày hôm đó, tất cả người hầu đều hồi phủ, chỉ còn một số ít người thực sự tâm thiện trước sau như một.
Mọi việc trong nhà Kỷ Vận đang lung tung rối ren, dứt khoát cũng theo đám người dừng lại, thậm chí còn đến hỏi Kỷ Đào, nước thuốc của nàng có muốn dùng hay không.
Kỷ Đào mỗi ngày một thùng nước thuốc, bây giờ đã thêm vào ba thùng, rất nhiều người đến uống canh gừng phòng cảm lạnh, đôi khi đến cũng không còn dư.
Kỷ Đào cảm thấy chuyện này không sao cả, đúng như những người đó nghĩ, uống canh gừng kỳ thật như vậy cũng được. Cho nên canh thảo dược của nàng vẫn có như mọi ngày, dù sao nàng cũng không đi đến đó, gặp trời mưa nho nhỏ, nàng cũng sẽ cùng người cầm chén thuốc đi nhìn thử.
Hôm nay trời mưa bên ngoài không lớn, tí tách tí tách, đám người xin thuốc đều đội mưa mà đến, Kỷ Đào và Dương ma ma đứng ở một bên trong lều, nhìn mọi người lấy chén thuốc, có người cảm tạ ngàn lần rời đi, cũng có người sắc thái nóng ruột, nhận xong liền vội vã rời đi.
Ngoài ra có người hình như biết nàng là chủ nhân lều thuốc, cố ý đến nói lời cảm tạ với nàng.
Vì vậy, khi có người đứng cách lều không xa không có bước tới, nhìn chỗ Kỷ Đào rơi nước mắt, phá lệ gây chú ý.
Kỹ Đào vừa nhấc mắt liền thấy một phụ nhân trẻ tuổi ôm đứa nhỏ trên tay. Một thân y phục rách rưới, trên người có vài chiếc bánh mốc, tóc khô vàng, có vẻ như vì như thế mà đầu tóc rối bời, mắt nhìn Kỷ Đào, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.