Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bộ trang phục của nàng, xem ra trong số những nạn dân ở bên ngoài thành, cũng được coi là người nghèo nhất.
Kỷ Đào chớp mắt mấy lần, nhận ra mình không nhìn lầm, người đứng cách đó không xa nhìn nàng khóc, đúng là Liễu Hương Hương...
Nàng tiến lên vài bước, lo lắng hỏi: “Biểu tỷ, sao tỷ lại ở đây?”
Kỷ Đào vừa nói vừa liếc nhìn đứa trẻ trong ngực nàng, bất chợt đưa tay sờ vào, một mảnh nóng bỏng.
“Đứa nhỏ bị bệnh...” Lời nói của Liễu Hương Hương mang theo tiếng khóc, có chút tuyệt vọng.
Thấy mưa ngày càng nặng hạt, Kỷ Đào lôi kéo nàng vào trong lều, kiểm tra lại mạch của đứa trẻ.
Đứa trẻ gầy gò trơ xương, thoạt nhìn giống như Hiên nhi, thời tiết này chỉ mặc một cái áo áo mỏng, chẳng trách lại sinh bệnh, thật sự là đáng thương.
Kỷ Đào thấy nàng thật sự lo sốt vó, Kỷ Đào đã lấy ra một cây kim bạc châm vào đứa trẻ vài lần, nói: “Biểu tỷ, sao tỷ lại tới đây? Đường xa như thế, làm sao đến được?”
Nghe vậy, Liễu Hương Hương càng khóc dữ dội hơn.
“Đại Ngưu ca hắn bị bệnh, chúng ta không có bạc mời đại phu, vẫn đang ở trong lều bên ngoài thành, biểu muội, muội có thể giúp ta cứu hắn được không?”
Kỷ Đào nhíu mày.
Liễu Hương Hương cách kinh thành rất xa, cho dù muốn Viên Tử Uyên đến đón cũng không nhanh như vậy. Cứu thì đương nhiên phải cứu, chỉ là Đại Ngưu ca là ai?
Nhìn Liễu Hương Hương thế này, rõ ràng nàng đối với Đại Ngưu ca trong miệng rất quen thuộc.
Kỷ Đào suy nghĩ một hồi rồi nói: “Tỷ đã tìm biểu tỷ phu chưa?”
Liễu Hương Hương lắc đầu: “Ta mới đến đây mấy ngày, vừa đến kinh thành thì Đại Ngưu ca đã ngã bệnh, ta không biết cầu cứu ai, sau đó nghe nói mỗi ngày có thể xin nước thuốc ở đây, ban đầu ta chỉ muốn lấy đem về cho Đại Ngưu ca uống, thời gian lâu, nghe nói đại phu nấu canh thuốc họ Kỷ, ta đoán có thể là muội, vì vậy ta mỗi ngày đều tới...”
Kỷ Đào đi theo nàng ra ngoài, nghĩ ngợi mới nói: “Hình như ta biết biểu tỷ phu hiện đang sống ở đâu, tỷ có muốn kêu hắn đi qua không?”
Liễu Hương Hương sờ sờ mặt, sau đó cúi đầu nhìn quần áo chắp vá trên người mình, nói khẽ: “Ngày khác đi, hôm nay dạng này, ta không muốn Tử Uyên nhìn thấy.”
Trong giọng nói bất giác tràn đầy chờ mong.
Nhìn xem nàng như vậy, trái tim Kỷ Đào vốn muốn nói thẳng với nàng về tình hình hiện tại của Viên Tử Uyên lập tức mềm nhũn.
Đi theo Liễu Hương Hương càng đi càng hẻo lánh, sau khoảng hai khắc đồng hồ, đến trước một khu ổ chuột tồi tàn.
Lúc này, cơn sốt cao của đứa trẻ trong vòng tay Liễu Hương Hương cũng đỡ hơn rất nhiều.
Kỷ Đào cúi người bước vào phòng, bên trong tối om, không có cửa sổ, trên chiếc giường đơn giản bằng ván gỗ, có một người đang thở yếu ớt.
Kỷ Đào bước tới chẩn mạch, trầm ngâm nói: “Biểu tỷ, tỷ tính thế nào?”
“Đại Ngưu ca biết ta muốn tới kinh thành, hắn nói mình cũng muốn đến làm ăn, hai chúng ta chung đường. Trên đường đi hắn chiếu cố ta rất nhiều, lúc đầu ta định đi tìm Tử Uyên và tách khỏi hắn, ai ngờ vừa tới đây hắn liền bệnh, hai chúng ta đều không có bạc, mấy ngày nay thuốc uống đều là lấy từ chỗ của muội.”
Kỷ Đào nghe vậy, lại nhìn người trên giường, cảm thấy có chút quen mặt, nhưng không thể nhớ mình đã gặp qua ở đâu, chắc là người cùng thôn với Liễu Hương Hương.
Người này bị bệnh, Kỷ Đào suy nghĩ, gọi Dương ma ma thuê xe ngựa rồi mới xoay người nói: “Biểu tỷ, trước tiên ta tìm cho tỷ một quán trọ để ở, sau đó bàn bạc kỹ hơn?”
Phút chốc Liễu Hương Hương sững sờ, hiển nhiên là bởi vì Kỷ Đào không mời nàng và Đại Ngưu ca đến Lâm gia ở.
Nàng nghiêm túc nhìn biểu cảm của Kỷ Đào, dường như không có chỗ để thương lượng.
Liễu Hương Hương cũng không nghĩ ra nên nói gì để từ chối đi quán trọ, chỉ lẩm bẩm: “Quán trọ, sẽ không phải quá lãng phí bạc chứ?”
Kỷ Đào thu tay về, người trên giường nhiễm phong hàn, lại mệt nhọc quá độ, hẳn không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Thuận miệng trả lời: “Sẽ không, biểu tỷ phu bây giờ cũng không thiếu bạc, hắn đã là quan viên rồi.”
Liễu Hương Hương vẻ mặt vui mừng: “Thật à? Thuận lợi như vậy?”
Kỷ Đào chỉ gật đầu.
Dương ma ma đã tìm thấy xe ngựa, đến đỡ Đại Ngưu trên giường.
Một mình bà khẳng định nhấc không nổi, Liễu Hương Hương thấy thế, đưa hài tử cho Kỷ Đào: “Đào nhi, muội giúp ta ôm một chút, ta đi giúp ma ma.”
Kỷ Đào đưa tay ra đón lấy nhưng bị sức nặng của đứa trẻ trong tay làm cho hơi kinh ngạc, so với Hiên nhi thì đứa bé này còn nhẹ hơn. Nàng cúi đầu nhìn ngón tay gầy guộc của đứa trẻ lộ ra bên ngoài, trong lòng một trận khó chịu.
Lúc sau lên xe, nhiều người đưa mắt nhìn đám người bọn họ rời đi, thật sự những người có thể ở lại bên ngoài lều đều là những người đã trốn khỏi thảm họa từ nơi khác, bây giờ lại có người được đón đi, nhìn gia cảnh còn không kém, mọi người tụ tập tốp năm tốp ba xem náo nhiệt, thỉnh thoảng nho nhỏ bàn tán một phen.