Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Xe ngựa chậm rãi rời khỏi khu lều ngoài thành, một đường tiến vào nội thành, Liễu Hương Hương ôm đứa nhỏ, vén rèm quay đầu nhìn lại, rồi quay đầu lần nữa, trong mắt tràn đầy vẻ chờ mong.
Kỷ Đào gặp, cảm thấy rằng cần phải nói cho nàng biết về tình hình hiện tại của Viên Tử Uyên.
“Biểu tỷ, các ngươi ngồi thuyền tới đây sao?”
Liễu Hương Hương hoàn hồn: “Không có, chúng ta không có nhiều bạc như vậy, dọc đường đi bộ, dù thế bạc vẫn không đủ, số bạc làm ăn Đại Ngưu ca mang theo đều đã tiêu hết rồi, hẳn còn đi giúp người ta làm mấy công việc vặt... Đào nhị, cũng may hôm nay gặp được muội, nhỡ Đại Ngưu ca xảy ra chuyện gì, ta giải thích với thẩm tử thế nào đây?”
Kỷ Đào khó hiểu, lại liếc nhìn Đại Ngưu ca trong mắt Liễu Hương Hương, đột nhiên nhớ ra ngày Viên Tử Uyên dạm hỏi, người thanh niên xa xa canh cửa nhà Liễu gia dường như là hắn. Lâu hơn nữa, tựa hồ năm đó Liễu Hương Hương rơi xuống nước, cũng là hắn muốn nhảy xuống để cứu Liễu Hương Hương.
Làm ăn là giả, muốn che chở Liễu Hương Hương vào kinh mới là thật a?
“Khi nào ta đi báo tin cho biểu tỷ phu?” Kỷ Đào uyển chuyển hỏi.
Đôi mắt Liễu Hương Hương sáng lên, nhìn hài tử trong tay mình: “Đào nhi, muội có thể cho tôi mượn một ít bạc mua chút quần áo...”
Nàng có vẻ hơi ngại ngùng: “Ta đã lâu không gặp Tử Uyên, bộ dạng này đi gặp hắn, ta sợ hắn ghét bỏ ta. Muội cũng có nói hiện tại hắn đã vào triều làm quan.”
Kỷ Đào cau mày: “Có thể, chốc lát nữa các người sắp xếp, ta sẽ dẫn tỷ đi mua.”
“Tử Uyên bây giờ ở tại nơi nào?” Liễu Hương Hương buột miệng hỏi.
“Phố Hằng Nhân.” Kỷ Đào cũng không chú ý sự nghi ngờ của Liễu Hương Hương, nói thẳng: “Chỉ có quan viên từ tứ phẩm* trở lên mới ở đó, biểu tỷ, nếu muốn ta nói, tỷ trực tiếp tới đó sẽ không hay, tốt hơn hết là nên để biểu tỷ phu lại đây đón tỷ.”
*Cấp bậc trong chế độ quan lại. Ngày xưa đặt ra chín phẩm, từ nhất phẩm đến cửu phẩm, để phân biệt giai cấp cao thấp.
Nếu như trực tiếp tới cửa, sợ là cửa còn không được vào.
Liễu Hương Hương nghe đến tứ phẩm, đầu tiên là mừng rỡ, sau đó sắc mặt dần dần trở nên thận trọng, ánh mắt cũng mất ý mừng, cúi đầu xuống, đầu ngón tay trắng bệch ôm đứa nhỏ: “Đào nhi, có phải có chuyện gì muội chưa nói cho ta biết đúng không?”
Kỷ Đào nhíu mày, không ngờ Liễu Hương Hương lại nhạy cảm như vậy, thấy nàng cũng không phải là không tiếp nhận được, nàng dứt khoát nói: “Ta chỉ tình cờ gặp hắn ở đó, hồi trước biểu tỷ phu vừa đến kinh thành, còn thuê sân đối diện nhà ta, nhưng vào ngày thứ ba hắn đi Quốc học quán, đã được đồng môn đón đi, nghe nói xe ngựa kia phi thường xa hoa. Ta không thấy được.”
Liễu Hương Hương cúi đầu trầm mặc.
“Sau đó gặp lại hắn, ở một tửu lâu trong thành, hắn che chở một vị nữ tử khí chất cao quý, thấy ta cũng phớt lờ, tựa như người xa lạ. Ta biết hắn ở tại phố Hằng Nhân, cũng là vì bắt gặp ở đó.”
Nước mắt của Liễu Hương Hương từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Biểu tỷ, tỷ không sao chứ?” Kỷ Đào đưa tay lau nước mắt của nàng.
Liễu Hương Hương đưa tay lên lau hai lần: “Đào nhị, đa tạ muội.”
Kỷ Đào thở dài.
Cô nương Liễu Hương Hương này, thực ra là khá tốt. Nàng tiêu biểu như vậy thế mà lại bị phụ mẫu hại thành như thế này, trong đó không thể bỏ qua công lao của Tiền thị.
Xe ngựa trực tiếp đi vào nội thành, Kỷ Đào trước tiên đến quán trọ thanh toán tiền phòng cho hai người, sau đó dẫn Liễu Hương Hương đi thôn vải mua hai bộ quần áo, hài tử cũng không rời.
Ở đằng kia, Dương ma ma đi lấy thuốc và quay lại đưa cho tiểu nhị sắc cho hai người.
Kỷ Đào cáo từ về nhà, trước khi ra khỏi cửa, Liễu Hương Hương nói nhỏ: “Đào nhỉ, ngày mai đi, ngày mai muội giúp ta gọi người mời hắn đến đây, ta muốn tự mình hỏi hắn.”
Kỷ Đào gật gật đầu, lúc bước ra cửa, nghe thấy Liễu Hương Hương nhỏ giọng nói:
“Đào nhi, đa tạ.”
Kỷ Đào trở về nhà, Lâm Thiên Dược hôm nay đã về, đang cười rất vui vẻ với Hiên nhi trong sân.
Thấy Kỷ Đào bước vào, tò mò hỏi: “Hôm nay về muộn như vậy?”
Đúng là nước thuốc của Kỷ Đào cơ hồ vừa đến đã bị người lấy hết trong nháy mắt, thực ra không mất nhiều thời gian như thế.
“Ta đụng phải biểu tỷ, thế mà nàng cũng đến kinh thành, nhưng cực kỳ khó khăn, hiện giờ đang sống trong một khu ổ chuột bên ngoài thành, vừa rồi ta dàn xếp cho nàng đến quán trọ.” Kỷ Đào thuận miệng đáp.
Liễu thị mặt đầy kinh ngạc: “Nàng một thân một mình?”
Kỷ Đào lắc đầu: “Còn một người đồng hương khác muốn đến kinh thành làm ăn, đã bị bệnh.”
Liễu thị cau mày: “Nhưng bây giờ Tử Uyên thế kia...”
“Ngày mai ta nghỉ, ta đi cùng nàng.” Lâm Thiên Dược nói tiếp.
“Được.” Kỷ Đào không từ chối.