Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ôm hài tử ra ngoài, thay vì đi phố Hằng Nhân, tiếp đón Liễu Hương Hương đi hết một vòng đến cửa thành ngoại thành.
Xe ngựa dừng cách cửa thành không xa, nhìn đoàn xe vận chuyển lương thảo, liếc mắt liền thấy Viên Tử Uyên đang ngồi trên lưng ngựa, bộ dạng hăng hái.
Lâm Thiên Dược nhảy xuống xe ngựa và đi tới, đứng ở bên kia không biết nói gì với Viên Tử Uyên, Viên Tử Uyên nhìn về phía Kỷ Đào, điều khiển dây cương ngựa đi đến.
Liễu Hương Hương ôm đứa trẻ ngồi trong xe ngựa với Kỷ Đào, thấy Viện Tử Uyên càng ngày càng gần, nàng nhỏ giọng nói: “Đào nhi, hắn thật sự thành thân một lần nữa sao?”
Kỷ Đào nhìn nàng: “Thật ra, ta không biết.”
Vốn dĩ Kỷ Đào cũng không biết, dù sao Kỷ Vận cũng không cho nàng biết danh tính của nữ tử kia, nói chung là cũng không thấp kém.
Ngón tay ôm đứa nhỏ của Liễu Hương Hương khẽ run lên, nghe thấy tiếng vó ngựa đến gần, Liễu Hương Hương đột nhiên mở màn ra, lúm đồng tiền như hoa: “Tử Uyên.”
Giọng nói tràn đầy niềm vui và mong đợi.
Viên Tử Uyên vừa nhìn thấy người trong xe ngựa, liền giật mình, sau đó nói: “Hương Hương?”
Nhìn Kỷ Đào đang ở một bên, cau mày nói: “Sao muội lại tới đây?”
Vẻ vui mừng trên mặt Liễu Hương Hương không chút thay đổi: “Tử Uyên, ta và hài tử đều rất nhớ chàng.”
Viên Tử Uyên thoáng nhìn đứa trẻ trong tay Liễu Hương Hương, khuôn mặt càng thêm ngưng trọng: “Làm sao lại gầy như vậy?”
“Chúng ta không có lộ phí, một đường ăn xin mới đến được đây.” Liễu Hương Hương thấp đầu.
Viên Tử Uyên xoay người nhìn đội xe chuẩn bị ra khỏi cửa thành, nhìn Lâm Thiên Dược nói: “Phiền phức muội phu chăm sóc mẫu tử bọn họ, chờ ta chuyến này trở về, ta sẽ an bài các nàng.”
Nhìn thấy hắn xoay lại định rời đi, Liễu Hương Hương bật thốt: “Tử Uyên, chàng...có nhớ chúng ta không?”
Viên Tử Uyên quay người lại, nở nụ cười trấn an nàng: “Chờ ta trở lại.”
Nước mắt của Liễu Hương Hương lại rơi xuống.
Một lúc lâu sau, nàng nói khẽ: “Đưa ta về quán trọ trước đi, một mình Đại Ngưu ca ta không yên lòng.”
Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đưa nàng trở về, rồi cũng đi về nhà.
Thấy họ quay lại, Liễu thị lo lắng hỏi vài câu, Kỷ Đào kiên nhẫn nói.
Liễu thị cúi đầu một hồi: “Nhìn xem ý tứ của Viên Tử Uyên, là định nhận Hương Hương à? Nhưng là hắn hiện tại....
Căn bản cũng không có khả năng đem Liễu Hương Hương về ở, chính hắn còn đang ăn nhờ ở đậu.
Đột nhiên, Liễu thị loáng đứng lên: “Không lẽ hắn muốn nuôi Hương Hương giống như ngoại thất* chứ?
(*)Dùng để chỉ người vợ lẽ mà đàn ông lấy ở nơi khác
Kỷ Đào im lặng, bây giờ xem ra, hơn phân nửa là như thế này.
“Hắn không phải là người.” Liễu thị tức phì phò nói.
Lâm Thiên Dược suy tư một lát: “Nếu là nuôi, về lâu về dài, đại khái là không được.”
Quan viên có thể nạp thiếp, nhưng không thể nuôi ngoại thất, điều này không tốt cho thanh danh.
Huống chi, con đường làm quan của Viên Tử Uyên chỉ mới bắt đầu.
Bất luận thế nào đi nữa, chiều hôm ấy, Liễu Hương Hương vẫn được Viên Tử Uyên đến đón đi.
Trước khi Liễu Hương Hương đi, nàng liên tục nói lời cảm tạ với Kỷ Đào, nói khi nào ổn định xong sẽ tìm người báo tin cho nàng.
Về phần Đại Ngưu kia, sau khi tỉnh lại thấy Liễu Hương Hương được đón đi, Viên Tử Uyên đưa cho hắn năm mươi lượng bạc xem như tạ lễ.
Cuộc sống của Kỷ Đào trở lại bình lặng, hai ngày sau, có người tới gõ cửa sân Lâm gia, Liễu Hương Hương hiện đang sống trên phố Phúc Viên.
Không khí ở kinh thành lại dần dần trở nên khẩn trương, trời mỗi ngày đều là mưa rả rích, bên ngoài cũng sắp đến mùa đông, gió thổi qua người, ý lạnh thấu xương.
Chẳng biết tại sao, ngày càng có nhiều người bị sốt, y quán mỗi ngày đều quá tải, cửa căn bản không thể đóng được, nửa tháng trôi qua, dược liệu liền bắt đầu khan hiếm, bởi vì trời mưa, dược liệu nơi khác cũng không vận chuyển đi vào.
Các triệu chứng tương tự cũng xảy ra ở Nhuận thành và Vận thành, nhiều người đã chết vì bệnh. Mọi người đều phát hiện, đây không phải đơn giản là bệnh cảm thông thường, nếu chữa trị theo cảm lạnh thì sốt cao mãi không hạ, nếu nhiệt độ cao một mực không giảm, trong vòng năm ngày, nhất định sẽ tử vong.
Kỷ Quân và Tề Lịch cấp bách viết sổ gấp đem đến kinh thành, hoàng thượng nhanh chóng ban chiếu chỉ, cử ngự y mang dược liệu tiến đến.
Kỷ Đào cũng đóng chặt cửa nẻo, nói chung là không cho Kỷ Duy và những người khác ra ngoài. Nếu căn bệnh này thực sự lây nhiễm, Kỷ Duy bọn họ lớn tuổi, nhất định sẽ bị sinh bệnh đầu tiên.
Thức ăn do Liễu thị và Điền thị trồng lúc này rất hiếm có, chưa kể giá thực phẩm bên ngoài đã tăng gấp mấy lần, với đống đồ ăn này, toàn bộ gia đình bọn họ cũng có thể sống được dù chỉ ở nhà.
Hơn nữa sau khi Hiên nhi ngày ngày lớn lên có thể ăn được vài thứ, Điền thị thậm chí còn mua mấy con gà để nuôi chúng trong góc hẻo lánh.