Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bọn họ ở trong sân nghe theo dặn dò của Kỷ Đào và Phó đại phu, ý thức không đi ra ngoài, ngay cả những bà tử của Tề gia, cũng bị Kỷ Đào đuổi về.

Quan xá* bên này, vẫn chưa phát hiện người bệnh chết, Kỷ Đào cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

*chỗ ở của quan viên

Tuy nhiên, tình hình bên ngoài ngày càng trở nên nghiêm trọng, Lâm Thiên Dược ngày nào cũng đi điểm danh*, trở về nói với Kỷ Đào, mỗi ngày đều có vài người chết ở Vận thành và Nhuận thành.

*gốc là điểm mão, giống như việc chấm công hiện nay.

Trong phòng một mảnh ấm áp, Hiên nhi ở trên giường lăn qua lộn lại, thỉnh thoảng kêu hai tiếng, Kỷ Đào cầm kim khâu trong tay, Lâm Thiên Dược ở cách đó không xa cũng cầm một cuốn sách trên tay, dường như đang bần thần.

“Thiên Dược, chàng đang nghĩ gì thế?” Kỷ Đào không nhịn được hỏi.

Lâm Thiên Dược ngước mắt nhìn nàng, sau đó nhìn Hiên nhi trên giường, nói: “Đào nhi, các ngươi nhất định phải thật tốt.”

“Chúng ta sẽ thật tốt.” Kỷ Đào nói một cách nghiêm túc.

Đương lúc Kỷ Đào cho rằng cuộc sống sẽ êm đềm trôi như vậy, chờ cơn bạo bệnh này qua đi, có lính tráng của triều đình đến gõ cửa viện Lâm gia.

Người cầm đầu toàn thân bận chiến giáp, ánh mắt lạnh lẽo, nghiêm nghị đứng ở cửa.

Đứng bên cạnh hắn là một nam tử trung niên mặt trắng bệch không có râu đang tươi cười, thân người hơi cong, ánh mắt sắc sảo.

Phía sau hai người, có một đoàn binh mã uy nghiêm.

Tình cờ là Kỷ Đào đang ôm hài tử ra mở cửa, nhìn thấy những người này liền lùi lại một bước, mí mắt rủ xuống, lạnh nhạt hỏi: “Chư vị có chuyện gì sao?”

“Xin hỏi có phải là Kỷ đại phu không?” Người mặc áo giáp kia chắp tay, trầm giọng hỏi.

Lúc hắn cử động, có thể nghe thấy âm thanh ma sát trên áo giáp.

Kỷ Đào đứng thẳng người: “Có chuyện gì vậy?”

Người kia lại lần nữa chắp tay nói: “Xin hỏi Kỷ đại phu mỗi ngày đều cho thuốc ở ngoài thành sao?”

Kỷ Đào giật mình: “Đúng vậy. Bất quá ta đã không đến đó mấy ngày rồi, thời tiết cũng không tốt lắm.”

“Kỷ đại phu, hoàng thượng có lời mời.” Giọng hắn lanh lảnh, mang theo một nụ cười nhẹ.

Kỷ Đào ngạc nhiên.

Bộ dáng kinh ngạc của nàng rơi vào tầm mắt của hai người trước mặt, giọng nói lanh lảnh lại vang lên: “Phu nhân, đừng sợ, tuy rằng nô gia không biết tại sao, nhưng hẳn là chuyện tốt.”

“Có thể cho ta trở vào thay y phục không?” Kỷ Đào hỏi.

“Đương nhiên rồi.”

Kỷ Đào lần nữa đóng cửa lại, giữa mày khẽ nhíu. Thật không ngờ rằng việc cho thuốc của nàng sẽ kinh động trong cung, có vẻ như thuốc nàng đưa ra có công dụng?

Nàng cố nhiều lần nhớ lại dược liệu trong đó, đó chỉ là một loại thuốc cảm rất thông thường.

Thay quần áo xong, nhìn thấy Hiên nhi trên giường, Kỷ Đào dứt khoát đưa cho Liễu thị bế.

Liễu thị và Điền thị ngồi cùng nhau mà đầy mặt lo lắng.

Kỷ Đào thả lỏng tâm tình của họ, nhẹ giọng thì thầm: “Nương, các người không cần lo lắng, sẽ không sao đâu, chỉ hỏi sự tỉnh ta đưa thuốc ở ngoài thành mà thôi.”

Kỷ Đào quay lại cửa một lần nữa, vừa mở cửa ra đã thấy đám người ở cửa không hề nhúc nhích, nhà sát vách bên cạnh và phía đối diện đang lén lút quan sát, Kỷ Đào sửa tay áo: “Đi thôi.”

“Chờ đã, xin hỏi phu nhân, phương thuốc nấu thuốc ở ngoài thành là của ngươi sao?” Cái người toàn thân tỏa ra rét lạnh mở miệng.

Nghe vậy, tâm trí Kỷ Đào như lắng lại, có vẻ phương thuốc đó thực sự phát huy tác dụng. Nghĩ đến Phó đại phu trong sương phòng*, Kỷ Đào dửng dưng nói: “Là sư phụ dạy cho ta.”

*căn phòng ở ở hai bên nhà chính

“Vậy phiền phu nhân mời lệnh sư đi cùng.” Người kia nghiêm chỉnh nói.

Kỷ Đào liền đoán sẽ như thế: “Chờ chút.”

Trở lại sương phòng gọi Phó đại phu.

Phó đại phu đang xử lý thuốc, thấy nàng tiến vào, thuận miệng nói: “Mấy ngày nay người không ra ngoài thành đưa thuốc? Sao lại không đi?”

Nghe thế, trong lòng Kỷ Đào chợt lóe lên một ý nghĩ, buột miệng: “Sư phụ, ngài sẽ không thêm những thứ khác một cách bừa bãi đúng không?”

Phó đại phu trừng mắt nhìn nàng: “Gì mà bừa bãi, ta thấy nhiều người sinh bệnh như vậy, rõ ràng là dịch bệnh, cứ thử xem có tác dụng hay là không.”

Kỷ Đào không nói nên lời, buông tay nói: “Sư phụ, có thể là do bởi vì thuốc của ngài mà chúng ta gặp phải biến cố lớn, người trong cung đến đón chúng ta đi diện thánh* đấy.”

*gặp hoàng đế

“Diện thánh?” Phó đại phu nghi hoặc, động tác trong tay không ngừng, một lúc sau mới giật mình nhận ra: “Những loại thuốc đó có công dụng à?”

Kỷ Đào bình tĩnh nói: “Không biết. Nhưng hẳn là hữu ích.”

“Đi thôi.” Phó đại phu rửa tay rồi đi ra ngoài trước.

Kỷ Đào đuổi theo: “Sư phụ, ngài không sợ sao?”

Phó đại phu sải bước đi tới cửa: “Sợ gì chứ, không phải là chữa bệnh cứu người thôi sao?”

Kỷ Đào nín thin, Phó đại phu nói đúng.