Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mở cửa, những người bên ngoài vẫn như cũ, vị trí vẫn không thay đổi, không đợi mấy người ở cửa lên tiếng, Phó đại phu đã nhìn quanh một lượt: “Xe ngựa đầu?”

Tướng quân kia tiến lên: “Lão đại phu, xe ngựa ở bên này.”

Phó đại phu cũng không thèm nhìn hắn, tự mình lên xe ngựa: “Đi thôi.”

Kỷ Đào cũng lập tức đi theo vào xe ngựa.

Xe ngựa rời khỏi quan xá, Kỷ Đào nhìn qua Phó đại phu, vén rèm ra, thấy đường bên ngoài rất xa lạ, hạ rèm xuống hỏi: “Sư phụ, nếu ngài thêm dược liệu thì nói cho ta một tiếng, nếu không phải tiểu tướng quân kia hỏi thêm một câu, ta tự mình đi, vậy thì cũng vô dụng.”

Phó đại phu mở to mắt ra liếc nàng một cái: “Không phải chỉ là nước thuốc trị cảm lạnh, có thể tác dụng nhiều bao nhiêu? Nếu hữu dụng thì nói tiếp cũng không muộn.”

Thế nên, do Kỷ Đào không có sắc thuốc nên Phó đại phu cũng không nói gì.

Xe ngựa chạy rất nhanh, sau nửa canh giờ, dùng lại trước cửa cung, Kỷ Đào và Phó đại phu xuống xe, bức tường cung điện đỏ sẫm sừng sững uy nghi, chỉ khiến người ta cảm thấy phảng phất như cách một trời một vực với bên trong, dưới chân đi theo công công vào cửa cung.

Lính thủ vệ cửa cung nhìn công công xuất ra một cái ngọc bài, không ngăn lại cũng không thăm hỏi, trực tiếp liền cho qua.

Kỷ Đào nhìn hết thảy ở trong mắt, theo công công đi vào bên trong, dọc đường cũng không gặp trở ngại, cây cỏ hoa bên đường đều được cắt tỉa tinh xảo, sau khi băng qua cung điện nguy nga lộng lẫy, Kỷ Đào và Phó đại phu đứng ở một chỗ trước một cung điện.

Công công kia lại mở miệng: “Hai vị ở chỗ này chờ một chút, nô gia đi bẩm báo một phen.”

Chờ hắn đi rồi, Kỷ Đào nhìn hai bên con đường vắng, nói: “Sư phụ, ngài có sợ hay không?”

Phó đại phu liếc nàng một cái: “Không sợ, chỉ là quá xa, phiền phức.”

Mọi người đi ngang qua đều tò mò liếc nhìn hai người bọn họ, Phó đại phu vẫn bình thản ung dung, nhàn nhã đứng đấy.

Không bao lâu, công công lại đi ra: “Hoàng thượng tuyên hai vị các ngươi tiến vào.”

Kỷ Đào và Phó đại phu cùng nhau bước vào đại điện.

Trong điện có vài người đang đứng hoặc quỳ, Kỷ Đào mắt nhìn thẳng, sau khi tiến vào, quỳ xuống cùng với Phó đại phu: “Thảo dân* tham kiến hoàng thượng.

*Trong lịch sử khi chưa có khái niệm dân chủ thì người dân dưới chế độ phong kiến còn được gọi là dân đen, thảo dân (không có chức vị gì) để phân biệt với vua là thiên tử và quan là bậc cha mẹ (phụ mẫu)

“Đứng lên đi.” Một giọng nói uy nghiêm già nua từ đỉnh đầu truyền đến, Kỷ Đào đứng dậy, dư quang nhìn lướt qua, phát hiện ra đó là một ông lão sáu mươi tuổi, đầu đội mão vàng, tua rua rũ xuống trước mặt, làm cho người ta cảm giác uy nghiêm bất khả xâm phạm.

“Nước thuốc được phát trong lều chào của Tề phủ ngoài thành, là từ tay các ngươi xuất ra sao?”

Giọng nói dày nặng trầm thấp, vang vọng trong đại điện trống trải càng thêm uy nghiêm.

Kỷ Đào cúi đầu, nghiêm túc đáp: “Đúng vậy, là thần phụ * quản lý, chỉ là sư phụ đã thêm vào đó một số loại thảo dược.”

“Cho thêm cái gì?” Thanh âm kia lại hỏi.

“Không biết.” Phó đại phu cũng nghiêm túc trả lời.

“Làm càn, hoàng thượng hỏi chuyện, ngươi cư nhiên trả lời không đúng, là muốn khi quân* sao?” Đột nhiên một giọng nói già nua trách mắng, trong đó có chút tức giận hỗn hển.

*Không nói sự thật với quốc vương

Phó đại phu quét mắt nhìn người nọ: “Các loại thảo dược do thảo dân bổ sung mỗi ngày đều khác nhau, không dám ăn nói bậy bạ. Nếu là nói bậy một hồi mới là khi quân.”

“Triệu viện phán*, không được phép nói bậy.” Giọng nói nghiêm khắc vang lên.

*viện phán (B)]): Một quan chức cấp dưới của một số văn phòng chính phủ trung ương thời cổ đại. Hay tựa như thẩm phán ngày nay.

“Vi thần không dám, thật sự là vi thần suy nghĩ, một bá tánh bình thường, làm sao có thể chữa khỏi được chứng bệnh mà từ trên xuống dưới Thái y viện đều bó tay không có biện pháp...”

Vua Cảnh Nguyên trầm mặc không nói.

Phó đại phu tỏ vẻ không tán thành.

Triệu viện phán khom người nói: “Vi thần cho rằng, nếu là muốn chứng minh, không bằng đưa mười bệnh nhân cho bọn họ, chỉ cần có thể chữa khỏi, phương thuốc đó nhất định là hữu dụng.”

“Còn nếu không thể, liền là khi quân.”

Nói xong lời cuối cùng, trong giọng nói mang theo sát khí.

“Hoàng thượng thứ tội, vậy ta không trị, ta muốn về nhà.” Phó đại phu quỳ xuống dập đầu trước mặt mình, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Làm càn.” Triệu viện phán giận dữ mắng mỏ.

Phó đại phu tiếp tục bước ra ngoài như thể ông không nghe thấy.

“Khoan đã.” Vua Cảnh Nguyên gọi, trong giọng nói ý cười nhàn nhạt.

Đúng là có quá nhiều người luôn nơm nớp lo sợ trước mặt ông, người tùy ý như Phó đại phu thật là chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Kỷ Đào cũng khá bất bình đối với lời vừa rồi của viện phán, quỳ xuống dập đầu: