Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Muôn tâu hoàng thượng, thần phụ chỉ là thương tiếc nạn dân ngoài thành nghèo khổ, mắt thấy mùa đông đang đến gần, mới nấu chút nước thuốc trị cảm lạnh, sư phụ lão nhân gia ông ấy phát hiện gần đây có nhiều người bị sốt, nên mới cho them một ít thuốc hạ sốt vào. Địa vị thân phận của thần phụ, hôm nay được triệu vào trong điện, mặc dù cảm thấy vinh hạnh, nhưng tiền căn hậu quả còn chưa biết rõ, không nghĩ tới vị đại nhân này vừa mở miệng liền muốn để sư đồ chúng ta trị bệnh, trị bệnh cứu người là được. Nhưng nếu là không chữa khỏi thì liền là khi quân.”
“Tuy thần phụ chỉ là phụ nhân, cũng muốn hỏi đại nhân một câu.”
Kỷ Đào lạnh lùng nhìn Triệu viện phán, âm thanh cứng rắn nói: “Xin hỏi đại nhân, lý do chúng ta trị không hết bệnh nên gọi là khi quân sao?”
“Thần phụ từ đầu đến cuối chỉ muốn cho nạn dân một bát canh thuốc, chưa hề nghĩ tới việc chữa bệnh cho thiên hạ, huống chi là khi quân, hoàng thượng anh minh.”
Vua Cảnh Nguyên khoát khoát tay: “Thuốc trị cảm của các ngươi, một lần tình cờ chữa khỏi cho mấy người bị sốt, từ khi phát hiện ra chứng bệnh này, trẫm cả đêm trằn trọc không ngủ được, đặc biệt phân phó cho người trông chừng lều ngoài thành, bọn hắn tựa hồ phát hiện nước thuốc của các ngươi có tác dụng. Chính là muốn đem một ít trở về, không nghĩ là các ngươi lại không đi.”
Kỷ Đào lắng nghe, không hiểu sao giọng nói của vua Cảnh Nguyên lúc này ôn hòa hơn rất nhiều.
“Hôm nay gọi các ngươi đến, chỉ muốn hỏi thử, phương thuốc của các ngươi có thể cho trẫm nhìn qua hay không? Nếu thực sự hữu dụng, nó có thể cứu được nhiều người.”
Tất nhiên, Phó đại phu sẽ không thực sự đi ra ngoài, nghe vậy gật đầu nói: “Tất nhiên là có thể."
Ngay lập tức, một thái giám mang lên bàn sách, mang lên bút mực giấy nghiên, Phó đại phu tiến lên, vù vù viết ra.
Triệu viện phán bên kia đã sớm bước qua ở một bên quan sát, Phó đại phu cũng tùy mặc hán.
“Tốt lắm.” Triệu viện phán xem hết, vỗ tay một cái.
Lập tức phản ứng kịp, lúc này vẫn ở trên kim điện, quỳ xuống nói: “Hoàng thượng, vị thần cho là, Phó đại phu y thuật xuất sắc, nhất định có thể nghiên cứu ra phương thuốc hạ sốt kia, mới vừa rồi là vị thần không đúng”
“Thảo dân không thể.” Phó đại phu không đồng ý với lời xin lỗi của hắn: “Thảo dân chỉ là một đại phu lông bông, không thể chế tạo ra phương thuốc, mặc dù mệnh rẻ mạc, nhưng vẫn muốn sống tạm, trị không hết sẽ chết, thảo dân không biết trị.”
Vua Cảnh Nguyên tuy rằng trong lòng nặng nề, nhưng lúc này lại thấy thoải mái hơn một chút: “Trẫm hứa với ngươi nếu không chữa khỏi cũng sẽ không chết.”
“Đa tạ hoàng thượng.” Phó đại phu dập đầu nói lời cảm tạ.
Vua Cảnh Nguyên ánh mắt càng là thả lỏng: “Vậy ngươi liền ở lại trong cung nghiên cứu phương thuốc, nếu có thể cứu được người bị sốt, trẫm sẽ thưởng hậu hĩnh.”
Kỷ Đào nghĩ rằng mình có thể về nhà, đang định thở phào thì nghe thấy hoàng đế Cảnh Nguyên nói tiếp: “Và cả Lâm phu nhân.
“Ngươi cũng trợ giúp sư phụ ngươi một tay, nếu thật sự có thể nghiên cứu ra phương thuốc, tất nhiên trẫm sẽ thưởng hậu hĩnh.”
Kỷ Đào dập đầu tạ ơn.
Cũng có không có tâm tư lý luận với vua Cảnh Nguyên.
Chỉ cần là đứng ở trong đại điện này, đối mặt với uy nghiêm của Hoàng đế Cảnh Nguyện và sự khiếp sợ của hoàng quyền trong mắt mọi người, căn bản không thể nào có tâm tư như vậy được. Như Phó đại phu đã được coi là quá tự phụ.
Thật ra nàng càng muốn về nhà ôm Hiên nhi hơn, lúc này nàng có chút âu sầu, nếu nàng không về nhà thì Hiên nhi sẽ ăn gì?
“Hoàng thượng, thảo dân có một thỉnh cầu.” Phó đại phu quỳ xuống, trịnh trọng nói.
“Nói ta nghe.” Hoàng đế Cảnh Nguyên trở nên nhẹ nhõm hơn, vì Triệu viện phán đã hết lời khen ngợi phương thuốc của Phó đại phu, hơn nữa xác thực cũng có người uống thuốc của hắn liền hạ sốt, bây giờ Phó đại phu cũng đáp ứng hỗ trợ trị bệnh, lúc này tâm tình của vua Cảnh Nguyên coi như không tệ.
“Thảo dân cảm thấy vì một số lượng lớn người đều bị sốt, nên hẳn đây là một căn bệnh truyền nhiễm không rõ nguồn lây, không nên đặt trong cung”
Vẻ mặt của vua Cảnh Nguyên trở nên thận trọng.
Quả thực, nếu là bệnh truyền nhiễm, đưa vào cung thì quá nguy hiểm.
“Ta đề xuất thành lập một y thự* bên ngoài kinh thành, và Triệu Khuất Bân dẫn theo một nửa thái y từ Thái y viện, cùng với...”
*giống một trung tâm y tế của thời nay, chịu trách nhiệm quản lý tất cả các loại dược liệu trong cung điện, bao gồm một loạt các hoạt động như kiểm tra, nếm, ngửi, xem màu, đồng thời chịu trách nhiệm về các loại thuốc được gửi từ kho thuốc.
Vua Cảnh Nguyên quét mắt về phía Phó đại phu.
Phó đại phu vội vàng nói: “Thảo dân tên Phó Thông.”
“Cùng với Phó Thông, chuyên môn nghiên cứu chế tạo phương thuốc cho căn bệnh này. Mọi thứ trong y thự sẽ do Triệu Khuất Bân và Phó Thông cùng nhau quản lý.”