Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Trị hết bệnh, luôn có thể ra ngoài.” Kỷ Đào không thể không nói.

Người nọ chua chát cười một tiếng: “Chết nhiều người như vậy rồi, làm sao ta có thể may mắn hơn họ được, hồi nhỏ ta còn ăn trộm dưa chuột của nhà đại thẩm kế bên, nếu biết trước như vậy, chắc chắn ta sẽ không hái dưa chuột đâu. Nếu không hái, cả đời ta sẽ không vướng mắc, cũng không thẹn với lòng, nói không chừng ông trời sẽ không để ta chết.”

“Thử thì không chắc chắn chết, còn không thử chắc chắn sẽ chết.” Kỷ Đào nói nghiêm túc.

Nam tử kia im lặng một lúc, sau đó ngồi dậy, vươn tay nhận lấy bát từ trong tay Phó đại phu: “Ta tin tưởng các ngươi một lần.”

Phó đại phụ cười nhạo: “Thích hay không thì tùy, ngươi không uống thì còn nhiều người muốn uống. Ở đây có hàng nghìn người, luôn có người muốn sống.”

Sau khi uống xong, người kia uể oải ỉu xìu, không ồn ào với Phó đại phu, nằm xuống trở lại.

Kỷ Đào và Phó đại phu trở về phòng, sắc lại thuốc và đưa cho những người khác uống.

Một tiếng sau*, người thanh niên nổi giận đùng đùng bước vào phòng Phó đại phu, ôm bụng khom người, có thể thấy hắn đang cố gắng làm ra vẻ như muốn hỏi tội, nhưng cuối cùng vì cái bụng quá đau mà tạm ngừng.

*1 canh giờ = 2 tiếng, nửa canh giờ = 1 tiếng

“Ông già, ông chơi ta phải không?”

Phó đại phu nhàn nhạt liếc hắn một cái, sau đó cầm cổ tay hắn lên bắt mạch, lãnh đạm nói: “Tinh thần ngươi không phải trở nên hăng hái sao?”

Nam tử sửng sốt, liền vươn tay sờ sờ đầu của hắn: “Ta hình như thật sự thả lỏng rất nhiều, đại phu, có phải thuốc của ngải có tác dụng đúng không?”

“Không đúng.” Phó đại phu lắc đầu, nghiêm nghị nó: “Nếu nó có hiệu quả, ngươi sẽ không bị tiêu chảy.”

Sắc mặt nam tử căng cứng, Phó đại phu lại đưa một cái bát khác: “Uống cái này thử xem.”

Nam tử trông có vẻ nghi ngờ: “Uống cái này xong, ta sẽ không bắt đầu nôn mửa chứ?”

“Không đâu." Phó đại phu lại bắt đầu chế thuốc, giọng điệu chắc nịch.

Nam tử cũng sảng khoái, uống một hơi cạn sạch, vừa đặt bát xuống, liền nghe thấy Phó đại phu nhàn nhã nói: “Ta chưa nghiên cứu kỹ về vị thuốc trong đó, có chút độc tính, sau khi uống xong có thể sẽ gây ra phát ban. "

Khuôn mặt của nam tử đỏ bừng vì tức giận, lại nghe Phó đại phu nói: “Nhưng so với tính mạng, nổi sởi thì có là gì? Đúng không?”

Ừ thì đúng.

Lúc trước Kỷ Đào phát thuốc, xác thực có người uống thuốc hạ sốt của Phó đại phu, nhưng thuốc Phó đại phu kê quá nhiều lại phức tạp, mỗi ngày mỗi khác, ông ấy cũng không biết ngày nào thuốc có hiệu quả, hoặc là bởi vì những người kia uống vài ngày liên tục nên mới có tác dụng.

Tuy nhiên, sau nửa ngày, Phó đại phu liền lấy phương thuốc ra đưa cho Triệu Khuất Bận, để hắn đi sắc thuốc và phân phát, mặc dù chỉ là để kiểm soát bệnh trạng không chuyển biến xấu hơn, nhưng cũng đã hết sức khó khăn.

Trước khi Phó đại phu đến, mỗi ngày cơ bản đều có hơn chục người chết, từ lúc buổi chiều uống thuốc của Phó đại phu thì chỉ có ba người chết, khi trước toàn là bệnh tình nguy kịch mà hôn mê, thế nhưng sức sống cũng chưa bao giờ lụi tàn.

Mọi người đều được động viên, ngay cả những bệnh nhân trong khu lều cũng có tinh thần hơn. Người chết xưa nay đều phải mang ra ngoài, cái kiểu trơ mắt nhìn người khác chết đi mà không biết bao giờ mới tới minh, loại sợ hãi này đều thời thời khắc khắc nhắc nhở bọn họ, sẽ chết sẽ chết, người khác đã chết rồi, tại sao mình lại là ngoại lệ?

Bây giờ có hy vọng, miễn là không chết, chỉ cần ứng phó vượt qua, chắc sẽ tốt đẹp hơn đúng chú?

Mọi người trong lều đều có hy vọng, chấp nhận uống thuốc, xem như đã thành công một nửa.

Hai ngày sau, người trẻ tuổi kia đầu tiên khỏi sốt, mặc dù toàn thân không có sức nhưng hắn rất vui vẻ, tinh thần phấn chấn chạy đến phòng Phó đại phu bày tỏ sẵn lòng phụ giúp sắc thuốc.

Mục đích chính của Phó đại phu là tìm ra phương thuốc, hiện giờ đã có người khỏi bệnh, phương thuốc nhanh chóng được sản xuất, mọi người trong Thái y viện đã sắc dược liệu xong xuôi, năm ngày sau, đại đa số người đã khỏi nóng.

Bệnh tình ở kinh thành bên này đã được kiểm soát, Vận thành và Nhuận thành bên kia cũng nhanh chóng tiếp nhận phương thuốc và dược liệu do kinh thành đưa tới.

Trước sau tổng cộng mười ngày, Kỷ Đào và Phó đại phu cuối cùng cũng bước ra khỏi y thự ngoài thành.

Kỷ Đào vừa đi ra ngoài liền nhìn thấy Lâm Thiên Dược đứng ở bên đường cách đó không xa, dưới chân không khỏi tăng tốc chạy tới: “Thiên Dược.”

Lâm Thiên Dược vươn tay đỡ lấy nàng, vẻ mặt nhẹ nhõm: “Có thể về nhà sao?”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.

Lâm Thiên Dược ánh mắt hơi giãn ra, càng thêm mềm mại, nhẹ giọng nói: “Ta rất nhớ nàng.”

Mặt Kỷ Đào không nhịn được đỏ lên.

Phó đại phu đang trò chuyện với Triệu Khuất Bân, sau vài ngày ở chung, Kỷ Đào cũng phát hiện ra Triệu viện phản không phải là loại người hùng hổ dọa người chút nào, thậm chí lúc rảnh rỗi hắn còn đến học hỏi Phó đại phu, ngày đó ở trong điện sở dĩ như thế, đại khái là ý tứ của vua Cảnh Nguyên.