Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tất nhiên, đó chỉ là suy đoán của Kỷ Đào.

Phó đại phu đi tới, lên xe ngựa, theo sau là người trẻ tuổi thử thuốc nọ, trùng hợp cũng họ Phó, tên Phó Phong, giờ trong nhà chỉ còn lại một mình hắn, từ khi Phó đại phu cứu được hắn, mỗi ngày hắn đều đến hỗ trợ. Thậm chí sau khi biết Phó đại phu và Kỷ Đào sẽ về nhà vào sáng sớm hôm nay, mặt dày mày dạn đòi đi theo, nói là muốn theo Phó đại phu học y, chăm sóc Phó đại phu đến hết quãng đời còn lại.

Đương nhiên Kỷ Đào không muốn, trước kia nàng đã từng nói sẽ chăm sóc Phó đại phu trong quãng đời còn lại, nhưng nàng phải kiêng dè ý kiến của Phó đại phu, thấy dáng vẻ gây sức ép với Phó Phong của ông, nếu không phải người mình thích, Phó đại phu sẽ không ra tay.

Phó đại phu lên xe ngựa, Lâm Thiên Dược cũng kéo Kỷ Đào chuẩn bị lên xe, nhưng trong lán lại chợt có rất nhiều người vây quanh, khom lưng về phía xe ngựa: "Đa tạ đại phu."

Mọi người tập hợp ở một chỗ, tiếng nói lời cảm tạ ầm ĩ, Kỷ Đào lại cảm thấy trong lòng mình có chút mềm mại, còn có chút ấm áp.

Mặt đối mặt với Lâm Thiên Dược rồi lên xe ngựa.

Đúng là Phó Phong thật sự theo tới, hắn trực tiếp ngồi ở ngoài xe ngựa, theo bọn Kỷ Đào về quan xá.

Phó đại phu cũng không từ chối.

Xe ngựa dừng ở cửa viện Lâm gia, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược vừa xuống xe ngựa thì nhìn thấy Phương gia ở cách vách và Lạc phu nhân ở đối diện đều mở cửa đi ra.

Lạc phu nhân và Kỷ Đào tương đối quen thuộc, mấy tháng gần đây ngày nào nàng cũng phải uống thuốc, thường xuyên đến đây để Phó đại phu bào chế thuốc cho nàng.

Lạc phu nhân mỉm cười đi lên, liếc mắt đánh giá từ trên xuống dưới mấy người một phen: "Lâm phu nhân, các ngươi đã về rồi à? Còn phải đi không?"

Kỷ Đào mỉm cười: "Vâng, không đi nữa. Những người ngoài thành kia tiếp tục uống thuốc thêm mấy ngày nữa là có thể khỏi hẳn."

Trong mắt Lạc phu nhân đầy hâm mộ: "Học y thuật đúng là tốt, lần này cứu nhiều người như vậy, đây chính là đại công đức. Còn có..."

Nàng quét mắt liếc Lâm Thiên Dược một cái ra vẻ ám chỉ, lộ ra nụ cười trong long hiểu rõ mà không nói ra: "Đúng không?"

Trên mặt Lâm Thiên Dược lạnh lẽo, không để bụng.

Tô Lâm Nương cũng tiến lại gần, đỡ bụng, hiện giờ bụng của nàng đã không còn giấu được, chẳng qua Tô Lâm Nương cũng không muốn giấu, cuộc sống gần đây của nàng đầy thỏa mãn, một nhà Phương gia đều nhường nàng, cung phụng nàng.

Lúc này nàng cười duyên nói: "Đúng rồi, chỉ còn đợi ba năm sau, Lâm đại nhân thăng chức."

Kỷ Đào chẳng muốn nghe thứ này, xoay người vào sân, tiếng động ngoài cửa sớm đã truyền vào trong viện, Điền thị mở cửa ra thì nhìn thấy Kỷ Đào, bà vui vẻ nói: "Đào Nhi đã quay về."

Lại nhìn Phó đại phu: "Phó đại phu đã trở về."

Liễu thị ôm đứa nhỏ và Kỷ Duy chạy mấy bước đi ra, nhìn thấy Kỷ Đào đứng ở cửa, bà liếc mắt đánh giá từ trên xuống dưới một cái rồi cười nói: "Về là tốt rồi."

Kỷ Đào tiến lên nhận lấy đứa nhỏ, Hiên Nhi nhìn thấy là nàng thì rất vui mừng rúc vào trong ngực nàng. Trong lòng Kỷ Đào lập tức mềm thành một vũng nước: "Hiên Nhi có nhớ nương không?"

Kỷ Đào chợt nhớ đến gì đó, xoay người hỏi Liễu thị: "Nương, Hiên Nhi ăn cái gì?"

"Gì cũng ăn." Mặt Liễu thị đầy tươi cười, đi lên sờ sờ lưng của Hiện Nhi: "Hiện Nhi của chúng ta hiểu chuyện nhất, chỉ khóc đêm thứ nhất, sau đó cũng không khóc nữa."

Liễu thị và Kỷ Đào ôm hài tử đi vào trong viện, Lâm Thiên Dược theo sát sau, Kỷ Duy nhỏ giọng nói gì đó với Lâm Thiên Dược rồi cũng vào trong.

Trước kia vốn Phó Phong không biết thân phận của Kỷ Đào và Phó đại phu, thấy hai người bọn họ hiền hoà, tuy tính tình của Phó đại phu hơi quái gở một chút nhưng lòng cũng lương thiện. Hắn cho rằng hai người chỉ là đại phu bình thường chứ thật sự không ngờ được, thể mà bọn họ lại còn là gia quyến của quan viên.

Hắn cũng không biết nơi này là quan xá, chỉ là vừa rồi nghe thấy đám Lạc phu nhân nói mới biết được Lâm Thiên Dược là quan viên.

Thấy mọi người đi vào, hắn có hơi do dự, còn Phó đại phu đã xách theo hòm thuốc đi vào bên trong. Lúc này hắn chỉ nhìn chứ cũng không mặt dày mặt dạn tiến vào như thường ngày.

"Cầm theo." Phó đại phu ném hòm thuốc cho hắn.

Phó Phong vui vẻ: "Vâng, sư phụ."

Phó đại phu không thèm để ý đến hắn, trực tiếp đi thẳng vào trong.

Phó Phong theo ông vào viện.

Kỷ Đào là không buông được Hiên Nhi xuống, sau khi về nhà là vẫn cứ ôm không buông tay, mọi người cũng để tùy nàng.

Đến ban đêm, Kỷ Đào ngồi ở mép giường, nhìn Hiên Nhi ngủ say mà trong mắt đầy tình cảm dịu dàng.

Lưng chợt thấy ấm áp, Kỷ Đào bị Lâm Thiên Dược ôm vào trong lòng, ngay sau đó bên tai đã nghe thấy giọng nói rầu rĩ của Lâm Thiên Dược: "Đào Nhi, nàng còn chưa nói nàng nhớ ta."