Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khóe miệng Kỷ Đào không nhịn được mà cong lên, giọng điệu nghiêm túc, nghiêm mặt nói: "Thiên Dược."

Lâm Thiên Dược sửng sốt, vòng đến trước mặt Kỷ Đào, nhìn vào đôi mắt của nàng, hắn có chút nghi ngờ: "Đào Nhi, làm sao vậy?"

Kỷ Đào đưa mắt nhìn hắn: "Ta nhớ chàng."

Lâm Thiên Dược nhìn nữ tử ở trước mặt, ngọn tóc còn hơi ướt, trên người là mùi bồ kết do vừa mới tắm gội và mùi thuốc nhạt nhạt chỉ trên người nàng có. Tuy mặt mày đầy mệt mỏi nhưng vẻ mặt lại thản nhiên.

Lâm Thiên Dược không nói lời nào, xoay người ôm Hiên Nhi trên giường đi, ôm hài tử đến giường nhỏ ở một bên.

Kỷ Đào vốn tưởng rằng ít nhất thì Lâm Thiên Dược cũng phải tỏ vẻ một chút, tại nàng không hay nói những lời này.

Nhìn thấy một loạt động tác của Lâm Thiên Dược, nàng có chút nghi ngờ.

Thấy hắn cẩn thận đắp chăn cho con xong, Kỷ Đào không nhịn được mà nói: "Nó còn nhỏ."

Lời nói của nàng bị chặn trong cổ họng, nhìn Lâm Thiên Dược với đôi mắt có hơi đỏ ở gần trong gang tấc thì cũng hiểu ra đôi chút.

Lâm Thiên Dược thấy Kỷ Đào không từ chối thì hô hấp có chút dồn dập, nụ hôn lại càng thêm gấp gáp rơi xuống: "Ta cũng nhớ nàng."

Ánh nến ở gian nhà chính phòng rất nhanh đã ngừng sáng.

Lúc Kỷ Đào tỉnh lại lần nữa, sắc trời bên ngoài đã sáng rõ, Lâm Thiên Dược vẫn còn ở đây, dùng tay chống đầu nhìn Hiện Nhi đang lăn qua lộn lại ở trên giường, hắn còn bắt đầu tiến hành gặm chân, nhưng mỗi lần vừa sắp gặm được thì Lâm Thiên Dược lại đẩy mất của hắn ra. Qua mấy lần, miệng của Hiên Nhi bẹp xuống, mắt thấy là sắp

khóc rồi thì Kỷ Đào mới không nhịn được mà cười, duỗi tay ra ôm.

Hiên Nhi nhìn thấy là Kỷ Đào ôm hắn thì lập tức quên mất sự không thoải mái vừa nãy, nở nụ cười lộ ra hai cái răng với nương của hắn, trong lúc cười còn rơi cả nước dãi.

Lâm Thiên Dược cầm lấy cái khăn trong tay rồi tiện tay lau đi, động tác tùy ý, vừa nhìn là biết lau quen rồi.

"Chàng không cần đến Hàn Lâm Viện à?" Kỷ Đào cúi đầu nhìn Hiên Nhi, thuận miệng hỏi.

Lâm Thiên Dược thấy hai người không thèm nhìn hắn thì khẽ hừ lạnh một tiếng:

"Hôm nay nghỉ tắm gội."

Kỷ Đào nghe thấy tiếng hừ, dễ thấy là Lâm Thiên Dược không vui. Nàng đưa mắt lên nhìn hắn, trong mắt đầy ý cười: "Làm sao vậy?"

Vốn Lâm Thiên Dược không phải tức giận thật, nghe vậy thì đến gần Kỷ Đào, nhỏ giọng nói ở bên tai nàng: "Dùng xong là vứt, không có lương tâm."

Dùng xong là vứt.

Kỷ Đào lúc đầu là ngờ vực, ngay sau đó lập tức ửng đỏ cả mặt, liếc mắt trừng hắn một cái: "Hiên Nhi còn đang ở đây đấy."

Lâm Thiên Dược thấy Kỷ Đào trừng hắn thì dừng ở trong mắt hắn lại không phải là đang trừng, mà dường như là cái móc câu vậy, câu khiến tim hắn cũng phải rối loạn.

Nhìn thoáng hài tử còn đang cười, hắn duỗi tay nhận lấy: "Dậy thôi, nên ăn cơm rồi."

Đến lúc hai người rời giường đến phòng bếp tiền viện thì mọi người sớm đã ăn cơm xong, đồ ăn để lại cho hai người ở trong nồi nóng.

Điền thị đi vào, mặt đầy tươi cười nhận lấy Hiên Nhi: "Nhanh chóng ăn cơm đi, gần đây bọn ta dậy sớm nên không chờ các ngươi."

Trong tay Kỷ Đào bưng một bát cơm, có hơi ngớ ra, đến lúc Điền thị đi ra ngoài thì nàng mới lấy lại được tinh thần: "Nương làm sao vậy? Vui như thế?"

Thật sự là bình thường dù Điền thị có vui vẻ đến đâu thì cũng chỉ cười nhạt cười hời hợt, cười tươi như hôm nay đúng là rất ít.

Lâm Thiên Dược đưa cho nàng một chén canh: "Không biết."

Đến lúc ăn cơm xong, khi hai người đang tiêu thực ở trong sân thì Lâm Thiên Dược chợt có hứng thú, kéo Kỷ Đào và Hiên Nhi đến thư phòng hậu viện, cứ nhất định phải vẽ tranh cho hai người.

Kỷ Đào không biết làm sao, cũng tùy hắn.

Kỷ Đào ôm Hiên Nhi ngồi ở trước cửa sổ, Hiên Nhi ở trong lòng không ngừng nhích tới nhích lui, thời gian dài quá, Kỷ Đào cũng lười bày tư thế, chơi đùa với Hiện Nhi ở trên giưởng trước cửa sổ, thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng cười của hai người.

Trái lại là Lâm Thiên Dược vẫn vẽ rất nghiêm túc, thường xuyên nhìn hai người một cái.

Đến lúc hắn vẽ xong, Kỷ Đào ôm hài tử qua đó xem.

Chỉ thấy trên giường trước cửa sổ, mẫu tử hai người ngồi đối diện nhau, bên môi nữ tử là nụ cười nhạt, trong mắt đầy tình cảm dịu dàng nhìn hài tử ở trên giường, trong tay cầm một cái khăn như đang muốn lau mặt hài tử. Hài tử ngẩng đầu, ánh mắt phát sáng nhìn nữ tử, nụ cười với hai cái răng ngây thơ, bên miệng còn chảy nước dãi.

Trông qua cả bức tranh ấm áp lại hài hòa, nữ tử có dung mạo thanh nhã xinh đẹp, mày đẹp hơi hơi nhọn, một dòng khí thế hiên ngang đập vào mặt, nhưng khí chất cả người lại dịu dàng, nhất là ánh mắt nhìn hài tử trước mặt, vừa mềm mại vừa ấm áp.

Ánh mắt của hài tử thanh veo vô tội, cười đến mức mắt hơi nheo lại, nước dãi bên miệng sắp rơi nhưng chưa rơi hăn.