Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào kinh ngạc: "Ở trong mắt chàng, ta là như vậy?"
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu: "Nàng vốn như vậy."
Việc này không quan trọng, Kỷ Đào duỗi tay chỉ vào nước dãi sắp rơi ở bên miệng Hiên Nhi, không nhịn được mà nói: "Còn cái này, chàng xác định sau này hắn lớn lên sẽ không tức giận với chàng?"
Lâm Thiên Dược hồn nhiên không thèm để ý: "Ta chỉ vẽ theo tình cảnh thực tế, là hắn chảy nước miếng, đâu có chuyện gì liên quan tới ta?"
Kỷ Đào im lặng, cúi đầu nhìn Hiên Nhi còn đang cười chảy nước dãi trong ngực, trong lòng lập tức nổi đầy thương tiếc.
Hài tử nào khi còn nhỏ mà không chảy nước dãi, người khác cũng đâu đặc biệt vẽ ra.
Kỷ Đào duỗi tay lau nước dãi bên miệng Hiên Nhi đi, nhẹ giọng dỗ: "Cha ngươi vẫn thích ngươi nha."
Âm cuối chữ cuối cùng cao lên, còn có chút không xác định.
Lâm Thiên Dược lại rất vừa lòng với bức tranh này, muốn tự tay dán rồi treo lên ngay lúc này.
Còn nói: "Ngày sau có rảnh, ta sẽ vẽ nhiều thêm một ít, vẽ hai người riêng nhau."
Kỷ Đào cũng kệ hẳn, nhìn hắn nhanh chóng dán rồi treo lên tường ở thư phòng, ánh mắt tương đối vừa lỏng.
Hai người ra ngoài ăn cơm trưa, hôm nay bọn họ không định ra khỏi cửa, mấy ngày nay vì muốn về sớm mà Kỷ Đào và Phó đại phu đã sắc thuốc thử thuốc không biết ngày đêm, mệt đến mức không chịu được rồi.
Một bàn người đang ăn cơm, Phó Phong còn có chút thận trọng, nhưng nhìn thấy người một bàn đều rất nhiệt tình nên cũng từ từ thả lỏng đôi chút.
Cửa truyền đến tiếng đập cửa, Phó Phong nhanh chóng chạy ra mở cửa.
Liễu thị nhìn thoáng qua rồi cười nói: "Đứa nhỏ này, rất chịu khó, sáng sớm đã dậy giúp bọn ta nấu cơm, còn ra vườn rau nhổ cỏ đấy."
Điền thị cũng gật đầu, cười hỏi: "Sau này hắn cũng ở đây?"
Phó đại phu cúi đầu ăn cơm: "Ở đây đi, cũng là đứa đáng thương "
Người trên bàn đều không có ý kiến khác.
Kỷ Đào cũng không quan tâm, lai lịch của Phó Phong đơn giản, vừa thấy là biết không phải người nhiều chuyện, hơn nữa Phó đại phu thích hắn. Trong nhà cũng không thiếu lương thực ăn, giữ lại thì cứ giữ lại đi.
Rất nhanh, Phó Phong dẫn Kỷ Vận và Hồ thị đi vào.
Kỷ Vận thường xuyên đến, còn từng sống ở đây một khoảng thời gian, còn Hồ thị lại không hay đến nhà lắm.
Kỷ Đào có chút kinh ngạc, nhưng vẫn đứng dậy: "Đại bá mẫu, ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi." Hình như Hồ thị có chút không thích hợp, đôi mắt đỏ bừng lại còn hơi sưng, vừa thấy là biết đã khóc.
Kỷ Vận cũng không khác lắm.
"Tẩu tử, đã xảy ra chuyện gì?" Liễu thị có phần không biết làm sao, Kỷ Duy cũng đứng lên.
"Không sao, các ngươi cứ ăn đi." Hồ thị vội cười nói.
Kỷ Đào dẫn bọn họ ra ngoài chính đường, sau khi ngồi xuống, Dương ma ma đưa trà lên.
Hồ thị bưng lên uống một ngụm, nước mắt lại rơi: "Đào Nhi, đại bá mẫu cảm ơn ngươi."
Trong giọng nói còn có cả tiếng khóc, dường như là kích động quá mức, dáng vẻ khóc không thành tiếng.
Kỷ Đào kinh ngạc, đứng lên nhìn Kỷ Vận: "Đây rốt cuộc là làm sao vậy?"
Đôi mắt của Kỷ Vận cũng đỏ, chẳng qua mặt lại tươi cười: "Là cha, sáng sớm hôm nay nương nhận được tin của cha, mới biết được mấy ngày trước cha và ca ca sốt cao mà vẫn cứ không nói cho bọn ta biết. Đúng lúc phương thuốc của bọn muội đến mới hết sốt cao. Nếu không phải bọn muội thì cha và ca ca chỉ sợ là..."
Nghe xong, trong lòng Kỷ Đào không nói rõ được là có cảm thụ gì. Có phải cũng là vì như vậy, cho nên sau khi Kỷ Duy và Liễu thị cùng rời đi, Kỷ Đào mới có thể chán nản không chịu nổi, cuộc sống khốn khổ?
Những thứ này đều không thể kiểm chứng.
Đang lúc nói chuyện Hồ thị lại muốn khóc, nhưng kiêng dè đây là nhà Kỷ Đào nên chỉ dùng khăn che mặt, chứ cũng không dám khóc thành tiếng.
Kỷ Vận ở cạnh an ủi.
Kỷ Đào thấy thế thì vội khuyên nhủ: "Đại bá mẫu, không phải bây giờ không sao rồi ư, rất nhanh đại bá và đại ca sẽ về thôi."
Thật ra Hồ thị cũng chỉ là nghĩ mà sợ, sau một lúc lâu khống chế được rồi thì bà ta mới cười nói: "Đào Nhi đừng trách ta. Sau này, nếu ngươi có chuyện thì cứ đến tìm ta, chỉ cần là việc ta có thể làm thì ta sẽ giúp ngươi hết."
"Đại bá mẫu khách sáo rồi." Kỷ Đào mỉm cười.
Hồ thị lại nghĩ đến gì đó: "Đúng rồi, thân thể của Vận Nhi ra sao?"
Kỷ Vận thở dài: "Nương, không nhanh như vậy."
Hồ thị vội nói: "Không phải ta thúc giục. Ý ta là, sau này ngươi cứ đợi Đào Nhi và Phó đại phu trị cho ngươi, nhất định sẽ tốt, y thuật của bọn họ cao minh, ngươi phải tin tưởng bọn họ, đừng gấp gáp."
Kỷ Đào im lặng, thay đổi của Hồ thị đúng là lớn, nàng còn nhớ rõ lúc trước sở dĩ Hồ thị tìm nàng đến chữa bệnh cho Kỷ Vận là vì có rất nhiều đại phu nói hy vọng không lớn, có lẽ là muốn thử một lần cuối cùng, còn nước còn tát.