Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hồ thị lau lau nước mắt, đứng lên nói: "Hôm nay ta đến vội, vốn không chuẩn bị lễ vật, ngày mai, ta cho người đưa chút vải dệt dược liệu cho ngươi, ngươi đừng từ chối, xem như lễ vật ta cho đứa nhỏ."

Nói xong là đi, còn để Kỷ Vận lại.

Nhìn Hồ thị vội vã đi ra ngoài, Kỷ Vận thở dài: "Đào Nhi, muội đừng để ý."

Kỷ Đào lắc đầu rồi nói: "Đi thôi, châm cứu cho tỷ, đã mười mấy ngày chưa châm cứu rồi."

Trái lại Kỷ Vận rất thả lỏng, sau khi châm cứu, Kỷ Đào đưa nàng ta ra ngoài.

Nhìn xe ngựa của Kỷ Vận rời đi, lúc Kỷ Đào xoay người vào cửa thì chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Đào Nhi."

Kỷ Đào xoay người thì nhìn thấy Liễu Hương Hương đứng cách đó không xa, trên người là quần áo đỏ thẫm, kỹ thuật thêu phức tạp, giá trị xa xỉ, Kỷ Đào đang cảm thán Viên Tử Uyên quan tâm đến nàng ấy. Vừa đảo mắt đã thấy người đến cùng nàng ấy, thế mà lại là Đại Ngưu ca, nàng ta ôm hài tử, mặt đầy vui mừng.

Kỷ Đào nhíu mày.

Liễu Hương Hương đã mỉm cười đi lên, nói: "Đào Nhi, nhà muội ở đây? Không mời ta đi vào ngồi một chút ư?"

Ánh mắt của Kỷ Đào thấy cửa nhà Phương gia đang từ từ mở ra thì cười nói: "Vào nhà trước đi."

Liễu Hương Hương vào sân Lâm gia, liếc mắt một cái là nhìn thấy vườn rau cách đó không xa, tuy rằng trời lạnh, nhưng vườn rau vẫn lên không tệ lắm, xanh mướt.

"Dì thật hăng hái." Liễu Hương Hương lại cười nói.

Kỷ Đào thấy tâm trạng của nàng ấy không tệ, nàng hỏi: "Biểu tỷ, có việc?"

Liễu Hương Hương mỉm cười gật đầu.

Xoay người nhìn Đại Ngưu: "Đại Ngưu ca, chàng đi xem vườn rau đi."

Đợi hắn rời đi, ánh mắt của Liễu Hương Hương mới thu về.

"Mấy ngày trước, có người đến nhà ta tìm ta." Liễu Hương Hương nhỏ giọng nói.

Kỷ Đào cứng họng, nghĩ một chút cũng biết là cô nương kia đến cửa.

"Nàng ta cũng là người đáng thương, vốn không biết Viên Tử Uyên là kẻ đạo đức giả ra vẻ đạo mạo trang nhiễm. Còn nói với ta, ở bến tàu, Viên Tử Uyên đã cấu kết với một kỹ nữ, đã tóm toàn bộ người thân của người ta thì thôi đi, còn lừa người ta phải quay về cưới nàng ta, khiến người ta đuổi cả đến kinh thành."

Giọng của Liễu Hương Hương trầm trầm, trong ánh mắt không có sự lo lắng u sầu thường ngày, dáng vẻ rất nhẹ nhàng.

"Nàng ta nói, nàng ta chỉ cho rằng Viên Tử Uyên hơi phong lưu một chút, thật sự không ngờ rằng Viên Tử Uyên đã cưới vợ, nếu không cho dù như thế nào thì nàng ta cũng sẽ không gả cho hắn. Nhưng nàng ta đã gả rồi, lại không thể làm thiếp"

Đôi mắt của Kỷ Đào hơi trợn to.

Đúng là những quý nữ này rất kiêu ngạo, cho dù thế nào cũng sẽ không làm thiếp thất của người ta. Nhưng Viên Tử Uyên lại đúng là thật sự đã cưới vợ, chỉ cần Liễu Hương Hương còn ở một ngày thì cô nương kia cũng đã là thiếp thất.

Kỷ Đào nhíu mày: "Nàng ta có làm gì tỷ không?"

Liễu Hương Hương không nhịn được mà cười khúc khích: "Ta biết mà, tuy vì nương của ta mà muội xa cách với ta, nhưng vẫn lo cho ta."

"Quyền thế của nàng ta có lớn đi nữa thì cũng không thể làm gì ta, chỉ là khiến ta cam tâm tình nguyện cầm thư hòa li mà Viện Tử Uyên viết mà thôi."

Kỷ Đào biết rõ, nếu Viên Tử Uyên hòa li thì nàng ta cũng không được tính là làm thiếp thất của người ta.

Ánh mắt của Liễu Hương Hương đầy thản nhiên, không có cảm xúc không cam long gì đó: "Đương nhiên, vì làm bản thân nàng ta danh chính ngôn thuận, ngày hòa li đã sớm trước thời hạn, ta đã hòa li với Viêm Tử Uyên vào tháng mười năm trước."

Sau một lúc lâu nói không nên lời, Kỷ Đào mới nói: "Tỷ cam tâm?"

Liễu Hương Hương ngàn dặm xa xôi từ trấn Cổ Kỳ chạy đến kinh thành, cả một đường khổ cực biết bao, còn có hài tử, dọc đường này cũng ăn không ít khổ là vì đến kinh thành tìm Viên Tử Uyên, lại chưa từng nghĩ bây giờ thành ra như vậy.

Người bình thường đều là sẽ không cam lòng nhỉ.

"Không cam lòng thì có thể làm gì?" Bên môi Liễu Hương Hương là ý cười nhàn nhạt, còn có chút châm chọc.

"Hiện giờ nàng ta còn có thể dễ dàng nói chuyện với ta, sẵn lòng đưa cho ta tám trăm lượng bac."

"Tám trăm lượng bạc, không ít, nếu lúc trước Viên Tử Uyên có chút bạc này thì hai chúng ta cũng sẽ không đi đến tình cảnh như hiện giờ. Ta đồng ý rồi."

"Nàng ta thật sự rất thẳng thắn, lúc thấy ta nhận thư hòa li thì lập tức thanh toán bạc ngay, chỉ cho ta trong vòng mười ngày gả mình đi."

Kỷ Đào còn chưa kịp phản ứng lại sau lời đồng ý hòa li của Liễu Hương Hương thì đã nghe được những lời này của nàng ấy, chợt nhớ tới Đại Ngưu mới vừa nãy kia.

Kỷ Đào không dám tin: "Tỷ cũng đồng ý rồi?"

Liễu Hương Hương duỗi tay đút nước cho đứa nhỏ: "Đồng ý rồi, Đại Ngưu ca là người tốt, từ nhỏ đã rất tốt với ta, là ta có lỗi với hắn. Hôm qua, chúng ta đã đã bái đường, hôm nay dẫn hắn đến nhà là xem như cho hắn nhận thân thích."