Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào thật sự không ngờ rằng Liễu Hương Hương dứt khoát lưu loát như vậy. Nàng mới chỉ ra ngoài thành bận mười ngày, vậy mà Liễu Hương Hương đã hòa li, còn tái giá.
Đột nhiên Kỷ Đào nhớ đến sở dĩ Liễu Hương Hương biến thành như hiện giờ là vì lúc trước Tiền thị muốn để Liễu Hương Hương làm phu nhân nhà quan, nàng lập tức hỏi: "Nhưng ngươi như vậy, đại cữu mẫu mà biết thì bà..."
"Cho nên ta không định quay về." Liễu Hương Hương nói tiếp.
"Cho dù là ta có lỗi với bọn họ. Nhưng nếu ta trở về, thanh danh ta không tốt, rồi không riêng gì cha nương, tổ phụ tổ mẫu cũng không vẻ vang được."
"Cho qua năm nữa, Đại Ngưu ca sẽ về nhà đón cha nương của hắn đến đây, cả đời này về sau, nếu không có điều bất tắc thì bọn ta sẽ không về."
"Vậy sau này tỷ tính thế nào? Đang ở đâu?" Cuối cùng Kỷ Đào cũng không nhịn được mà hỏi.
Ý cười trong ánh mắt của Liễu Hương Hương đậm hơn: "Nhà bây giờ ta đang ở là Viên Tử Uyên mua, nàng ta cũng tặng cho ta, tuy không yêu cầu ta dọn ra khỏi kinh thành, nhưng ta còn đang định dọn đi vì không chọc phải mắt bọn họ. Ta định bán nhà, sau đó cầm số bạc này đến Vận Thành mua một căn, sau này người một nhà bọn ta sẽ ở đó. Sức lực của Đại Ngưu ca lớn, hắn từng nói, nếu không làm được việc thì còn có thể đến bến tàu khiêng hàng hóa, như thế cũng có thể nuôi sống bọn ta."
Sau một lúc lâu không nói gì, Kỷ Đào mới nói: "Tỷ cũng đã tính toán xong rồi, sau này sống cho tốt đi."
Nàng đã nhìn ra, vốn Liễu Hương Hương đã có ý của mình, thấy nàng ấy sắp xếp những việc này gọn gàng ngăn nắp như vậy, rõ ràng là đã nghĩ kỹ từ sớm rồi. Hôm nay nàng ấy tới cũng chẳng phải muốn Kỷ Đào hỗ trợ, thậm chí còn không cần Kỷ Đào đưa ra ý kiến cho nàng ấy.
"Hôm nay ta đến đây chỉ là nói cho muội một tiếng, chỉ vì lúc trước ở ngoài thành muội không vì những chuyện nương của ta làm đó mà bỏ lại ta, còn cứu đứa nhỏ và Đại Ngưu ca."
"Đào Nhi, cảm ơn muội."
Kỷ Đào đứng ở ngoài cửa, nhìn Đại Ngưu che chở mẫu tử Liễu Hương Hương càng lúc đi càng xa.
Mặt Liễu thị đầy khó hiểu, vừa rồi trước khi Liễu Hương Hương rời đi đã nói lời cảm tạ và từ biệt với bà, bà không nhịn được mà hỏi: "Đào Nhi, Hương Hương nàng sao lại như thế? Sao nàng và Đại Ngưu kia thoạt nhìn..."
Kỷ Đào kiên nhẫn giải thích: "Nương, bây giờ bọn họ là phu thê. Biểu tỷ và Viên Tử Uyên kia đã viết thư hòa li, sau này không còn quan hệ nữa."
Liễu thị cái hiểu cái không: "Vậy chẳng phải đại cữu mẫu của ngươi sẽ tức chết?"
Cũng đúng.
Bây giờ Viên Tử Uyên đã là quan viên, nếu Liễu Hương Hương không đồng ý hòa li thì chính là phu nhân nhà quan. Nếu Tiền thị biết Liễu Hương Hương vì 800 lượng bạc mà buông thân phận này ra thì chỉ sợ sẽ tức chết.
Nhưng không thể không buông, người ta sẽ không tha cho mẫu tử hai người. Viên Tử Uyên lại là tên không đáng tin cậy, ngay cả hắn ta còn ăn nhờ ở đậu kìa.
Liễu Hương Hương đi rồi, Kỷ Đào cũng buông chuyện này xuống, sau khi bệnh tình của nạn dân ở ngoài thành được khống chế, rất nhanh sau đó đã có rất nhiều người khỏi hẳn, thời tiết lúc này càng ngày càng lạnh, trong triều còn đã phát áo bông chăn bông. Cũng may, cuối cùng trời cũng không mưa nữa, nạn lụt vẫn luôn lo lắng đến tận giờ cũng không xảy ra.
Nhưng nạn dân lại không về nhà, một là vì hiện tại về nhà cũng không có lương thực, vẫn là bị đói bụng, hai là thời tiết hiện giờ rét mướt, lên đường lúc này thì chỉ sợ sẽ bị chết vì lạnh.
Lán cháo của Kỷ Vận lại bắt đầu phát cháo, Kỷ Đào vẫn cứ mỗi ngày ba thùng thuốc nước, cùng phát với cháo của Kỷ Vận.
Nhưng lúc này đây, thuốc nước của Kỷ Đào được nhiều người xếp hàng hơn so với các nhà phát cháo khác.
Cù Thiến và Dư thị cũng thường xuyên đến đây, cuối cùng Cù Thiến cũng thuyết phục Hà Nhiên, mời bà tử giặt quần áo nấu cơm, Ngô thị dành ra thời gian rảnh, cả ngày cứ ôm hài tử, Cù Thiến thoải mái hơn rất nhiều.
Mộ Nhi đã hơn một tuổi, có thể chầm chậm đi vài bước, cũng có thể nói những lời đơn giản. Kỷ Đào và Cù Thiền thấy mà hâm mộ không thôi.
Cháo mồng tám tháng chạp năm nay, Kỷ Đào nấu một nồi cháo, tặng Cù Thiến và Dư thị, còn có Lạc phu nhân ở đối diện, Phương gia ở cách vách. Đương nhiên, Kỷ Đào cũng nhận vào không ít, còn có rất nhiều người cố ý đưa tới cho Phó đại phu.
Gần đây Phó Phong đang theo Phó đại phu học y, hẳn chịu khó hơn Kỷ Đào nhiều, chỉ là hắn không biết chữ, còn phải học chữ trước, muộn mất không ít thời gian.
Tạm thời hắn ở gian ngoài nhà Phó đại phu, để hắn ở một mình một gian thì hắn nhất định không chịu, nói gần Phó đại phu hơn thì có thể trông nom tốt hơn chút.