Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào gật đầu, “Nương, người không cần phải để ý.”
Dương ma ma rất nhanh sẽ trở về, “Phu nhân, các nàng đi rồi.”
Nếu đã đi rồi thì Kỷ Đào cũng không quan tâm nữa.
Ngày tháng bình tĩnh trôi qua, chớp mắt đã vào đông, Kỷ Đào vẫn luôn không ra khỏi cửa. Hôm nay Cố Vân Nhàn đỡ bụng được nha hoàn đỡ tới, nàng đã sắp lâm bồn.
Kỷ Đào nhìn thấy là nàng, nhìn bụng nàng có chút sầu. “Sao lại tới đây, nếu như cảm thấy không khỏe, để nha hoàn tới gọi ta là được.”
“Bụng lớn như vậy, tốt nhất vẫn nên ở lại trong nhà là tốt nhất.”
Cố Vân Nhàn mỉm cười, nha hoàn phúc thân của nàng lùi ra ngoài, Kỷ Đào kinh ngạc. Bây giờ nàng sắp sinh, bên cạnh sẽ không rời người, trước kia nàng đến bắt mạch, sau khi bụng lớn lên nha hoàn cũng không tránh đi.
Cố Vân Nhàn sắc mặt thận trọng, “Ta có chuyện muốn nói cho ngươi.”
Thấy nàng như thế, Kỷ Đào cũng nghiêm mặt.
“Mấy ngày nay ta nghe người ta nói, Nhị phu nhân và nữ nhi của Doãn gia đại công tử là dì và biểu muội của con.”
Kỷ Đào cất chiếc ly trong tay, giương mắt nhìn nàng. “Ngươi nghe được từ đâu?”
Cố Vân Yên mỉm cười, “Muội muội kia của ta, Vân Yên, phu quân của nàng là Hộ bộ viên ngoại lang, công công là Hộ bộ thượng thư, hôm qua nàng sai người tặng đồ cho ta, thuận tiện nói cho ta biết.”
Trong này có hơi nhiều chuyện được tiết lộ, ví dụ như tại sao đích muội cùng cha khác mẹ của cô ấy lại nói cho cô ấy biết những chuyện này, nhưng người Kỷ Đào chú ý đến lại là Hộ bộ.
Lập tức hiểu rõ, Hộ bộ chuyên môn trả bạc, Doãn gia thân là hoàng thương, tự nhiên dây dưa rất sâu với Hộ bộ. Dù như thế nào cũng phải giữ gìn mối quan hệ với người của Hộ bộ, bạc mới thuận lợi lấy được.
Mặt mày Cố Vân Yên mang theo ý cười, “Ta ngược lại tò mò, các nàng có phải thân thích của ngươi hay không, nếu thật sự là thân thích nhà các ngươi, vì sao mấy năm như vậy ta đều chưa từng thấy? Nha hoàn của Vân Yên nói, các nàng nói khắp nơi đấy.”
Kỷ Đào hừ nhẹ một tiếng, “Ta căn bản cũng không biết, từ khi ta bắt đầu biết chuyện, trong nhà liền không có môn thân thích này.”
Kỷ Đào bắt mạch cho Cố Vân Yên, lại dặn dò cô cẩn thận, còn đích thân đưa cô đến cửa, nhìn thấy cô vào cửa chính Đỗ gia mới xoay người.
Ánh mắt lại nhìn thấy xe ngựa đi tới, trên xe ngựa màu đỏ thẫm thêu đủ loại hoa, thoạt nhìn rực rỡ sắc màu không diễm lệ, trực giác của Kỷ Đào chính là hai mẹ con kia.
Thật sự là phố Hằng Đức bên này ít có xe ngựa phô trương như vậy.
Trước kia Kỷ Đào cảm thấy không gặp các nàng là được rồi, không ngờ các nàng lại to gan đến mức đi khắp nơi bắt quàng thân thích. Nàng dự định để Cổ An đi nha môn báo án, nói Doãn gia bắt quàng làm họ lung tung, thừa dịp Lâm Thiên Dược không ở nhà bắt nạt gia quyến các nàng.
Nhưng nếu các nàng đã tới cửa lần nữa, tóm lại phải nói rõ ràng mới được.
Kỷ Đào đứng tại chỗ không nhúc nhích, xe ngựa vững vàng dừng ở trước mặt nàng, không có chút tiếng động nào, hiển nhiên chất lượng xe ngựa không tệ.
Vén rèm lên, mặt mày vị phu nhân lộ ra kia, vừa nhìn liền thấy không giống Liễu thị chút nào.
Liễu thị tự cho mình lớn tuổi, mặc đều là quần áo màu tối tố sắc, trên người vị phu nhân này một thân đỏ thẫm, tay áo cùng váy đều thêu hoa nhỏ, thoạt nhìn tinh xảo vô cùng, trang sức trên cổ tay trên đầu sáng long lanh, vừa nhìn liền biết giá trị không nhỏ. Nhưng nhìn kỹ mặt mày của nàng, sẽ phát hiện vẫn có chút tương tự với Liễu thị.
Kỷ Đào nhìn lướt qua rồi thu hồi tầm mắt.
“Ta...”
Phu nhân kia tựa hồ không biết mở miệng thế nào, dừng một chút mới nói: “Ta muốn tìm Kỷ lão phu nhân.”
Kỷ Đào bình tĩnh nói. “Nàng là mẹ ta, ngươi có chuyện gì có thể nói với ta.”
Suy nghĩ một chút, Kỷ Đào cảm thấy đứng ở cửa lớn không nên đứng quá lâu, bèn xoay người nói: “Vào đi rồi nói.”
Kỷ Đào không thèm nhìn cô nương đang bước xuống từ phía sau mình.
Kỷ Đào dẫn hai người họ vào chính phòng tiền viện, sau khi ngồi xuống, thấy hương thơm dâng lên nước trà và điểm tâm thì lui ra ngoài.
Bầu không khí có chút xấu hổ, Kỷ Đào cũng không cảm thấy gì, chỉ nâng tay uống trà.
Phu nhân kia do dự một chút, nói: “Không biết tỷ tỷ có từng nói với ta không?”
Kỷ Đào nhìn bà, không đáp.
Dường như sau khi nói ra khỏi miệng, câu kế tiếp liền dễ nói rồi, nàng dò hỏi: “Mẹ ngươi có nói qua, nàng còn có muội muội?”
Kỷ Đào cười, “Nói rồi.”
Không đợi mặt nàng lộ ra vẻ vui mừng, Kỷ Đào lại nói tiếp: “Mẹ ta nói, muội muội của nàng nổi lên sát tâm với nàng, cho nàng ăn điểm tâm có độc, thực sự không nghĩ tới cuối cùng cho chuột ăn, chết đầy đất.”
Sắc mặt phu nhân khẽ biến, cô nương bên cạnh nàng ta tràn đầy kinh ngạc nhìn nương của nàng ta, kinh nghi bất định: “Nương?”
Kỷ Đào không để ý tới hai mẹ con bên kia, “Ta chỉ có một người dì như vậy, không phải là ngươi chứ?”
Phu nhân gật đầu.
“Rời khỏi nhà nhiều năm như vậy, ta vẫn luôn rất muốn xuống làng chài kia, nhớ cha mẹ...”