Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nàng nói xong, hốc mắt đỏ lên. “Thật ra ta chỉ muốn có tỷ tỷ, khi còn bé ta thích ta nhất, có thứ gì tốt đều có một phần của ta, ta hối hận nhất chính là lúc trước không giải thích rõ ràng chuyện điểm tâm với nàng.”

Nàng quay đầu nhìn về phía cửa, Liễu thị sớm đã đứng ở đó, “Tỷ tỷ, nếu ta nói, điểm tâm này không phải là ta hạ độc, tỷ có tin không?”

Hốc mắt Liễu thị cũng đỏ lên, lại quật cường không chịu rơi lệ, “Vậy ngươi nói, là ai?”

“Ta không biết.”

Kỷ Đào cạn lời, hai tỷ muội này tách ra nhiều năm, lúc này nhận thân, các nàng đương nhiên có rất nhiều lời muốn nói, nhưng Kỷ Đào không muốn nghe.

Giọng nói lạnh nhạt của Kỷ Đào cắt ngang sự thương cảm giữa hai người. “Không phải ngươi hạ độc, ngươi nói là ai?”

Phu nhân quay đầu nhìn Kỷ Đào, giọng điệu dịu dàng: “Ngươi chính là Đào nhi à? Sau khi ta trở về đã cho người nghe ngóng cuộc sống hiện tại của gia đình các ngươi, ngươi là đứa trẻ ngoan, lập gia đình cũng hiếu thuận cha mẹ, Lâm đại nhân cũng là người tốt, không quên gốc, còn có mẹ chồng ngươi, rộng lượng và khoan dung nhất, còn đồng ý cho ngươi mang theo cha mẹ lập gia đình...”

Kỷ Đào không kiên nhẫn, trầm giọng hỏi: “Đừng nói nhảm, không phải ngươi thì là ai?”

Sắc mặt phu nhân hơi trắng. “Ta không biết, ta đúng là không có hạ độc, tự mình làm tốt hộp cơm tự tay cho tỷ tỷ, ta không biết còn có ai chạm qua hộp đựng thức ăn.”

Kỷ Đào hỏi lại, “Ý của ngươi là, người hạ độc là cha ta?”

“Không phải ngươi muốn nói cha ta phiền chán ngươi dây dưa, cố ý hãm hại ngươi, chính là vì tỷ muội các ngươi trở mặt thành thù, cũng vì ngươi không thể tới nhà ta nữa?”

Kỷ Đào càng nói, giọng điệu càng thêm lạnh lẽo.

Sắc mặt phu nhân kia trắng bệch, “Ta không biết.”

Liễu thị đứng ở cửa, từ đầu đến cuối không có đi vào, “Ngươi bây giờ họ Lý, vì sao đổi họ?”

Sắc mặt phu nhân kia càng thêm tái nhợt, “Ta...”

Nàng nhìn về phía Doãn Y Y ở bên cạnh, dịu dàng nói: “Y Y, con đi dạo trong nhà biểu tỷ, nương có lời muốn nói với dì con...”

Kỷ Đào giơ tay ngắt lời nàng ta: “Con không có dì cùng biểu muội gì cả.”

Phu nhân kia cười thảm, “Y Y, ngươi ra ngoài trước đi.”

Doãn Y Y có chút bất mãn, “Nương, chúng ta về nhà, nếu các nàng không nhận chúng ta, chúng ta cần gì phải ở chỗ này khiến người ghét?”

Mặt mày nàng nhu hòa, tựa hồ tràn đầy kiên nhẫn, “Ta đã nghĩ nhiều năm về người nhà, nhất là dì con, bây giờ nhìn thấy nàng, ta cũng nên giải thích rõ ràng mới an tâm.”

Doãn Y Y dậm chân, trừng mắt nhìn Kỷ Đào rồi quay người đùng đùng rời đi.

Kỷ Đào nở nụ cười, “Tính tình Doãn cô nương lanh lẹ, vừa nhìn đã biết là được sủng ái ở trong nhà.”

Phu nhân hiền lành cười cười, xem như chấp nhận lời Kỷ Đào nói, một lần nữa nhìn về phía Liễu thị ở cửa: “Ta hôm nay họ Lý, khuê danh hàm thư.”

“Về phần vì sao phải đổi họ...”

“Lúc trước ta trong cơn tức giận rời khỏi nhà, trên đường gặp thương đội, khi đó ta tức giận các ngươi không tin ta, thương đội là đi Du thành, ta trong cơn giận dữ dứt khoát cùng bọn họ đi Du thành, về sau dưới cơ duyên xảo hợp cứu được nghĩa phụ, nghĩa phụ là phú thương nổi danh Du thành, cùng Đàm thị cũng không kém cái gì, hắn nghe ta tự xưng là con gái mồ côi, liền thu ta làm nghĩa nữ, về sau hắn mang theo ta đến kinh thành, ta mới biết hắn thế mà ngay từ đầu đã tính lấy oán trả ơn, thế mà muốn đưa ta tặng người, cũng may Doãn đại công tử là người tốt, sau khi ta vào cửa đối đãi ta coi như để tâm, về sau ta sinh ra Y Y, lại sinh ra Phú Viễn, còn nâng ta làm bình thê, mới tính là tốt hơn, ta rảnh tay muốn phái người trở về thôn cá đưa tin, không nghĩ lại gặp được các ngươi ở trà lâu...”

Nói đến đây, cô lau nước mắt, “Bọn Y Y không biết ngày tháng trước kia của ta, ta chưa từng nói với bọn họ, nhà ngoại tổ không phải người tốt, cho nên ta mới tách Y Y ra, dù sao Du Thành cách kinh thành xa như vậy, nhiều năm như vậy bọn họ cũng chưa từng thấy qua.”

Liễu thị sớm đã vào cửa ngồi vào ghế bên cạnh trầm mặc nghe, Kỷ Đào tay chống cằm, nghe Lý Hàm Thư nghiêm trang nói bậy.

Đúng, nàng cảm thấy Lý Hàm Thư đang nói nhảm.

Không nói đến những chuyện sau đó có phải thật hay không, chỉ riêng việc nàng ám chỉ Kỷ Duy hạ độc Liễu thị, liền khẳng định có tâm tư không tốt.

Nếu Kỷ Duy thật sự không thích nàng, cũng sẽ không dùng biện pháp nguy hiểm như vậy. Nếu như hắn thật sự sĩ diện như vậy, cũng sẽ không nhiều năm không đi xuống làng chài, ngay cả tình cảm trên mặt mũi cũng không có.

“Tỷ tỷ, lúc nhìn thấy ngươi, ta cũng chưa phản ứng lại, không thể tin được sẽ ở kinh thành gặp ngươi. Kết quả ta phản ứng lại, các ngươi liền đi. Thật vất vả mới từ trong nhà Sở đại nhân thăm dò được thân phận cùng chỗ ở của các ngươi bây giờ, lần trước tới... Có thể là Đào nhi không biết là ta, cũng có thể là còn đối với ta có hiểu lầm, liền không thể đi vào.”