Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thực ra vừa rồi Từ Thanh Phàm còn rất nhiều cách khác để giải quyết chuyện này, nhưng sau khi thấy Đình Nhi bị thương, lòng y chỉ còn lại phẫn nộ và áy náy với Đình Nhi, một mực chỉ muốn thay Đình Nhi dạy dỗ Điền Hoàn, sự điềm tĩnh thường ngày đã sớm biến mất tăm.

Thế là Từ Thanh Phàm cúi người hành lễ với Triệu Thanh Hiên, chân thành nói: "Đa tạ sư huynh chỉ dạy."

Thấy Từ Thanh Phàm cúi người thi lễ với mình, Triệu Thanh Hiên vội đỡ lấy, cười nói: "Sư đệ khách sáo rồi, ta nào có chỉ dạy gì, chẳng qua là thường xuyên ra ngoài nên biết rõ một vài chuyện hơn mà thôi."

Nghe Triệu Thanh Hiên nói vậy, Từ Thanh Phàm cũng không khách sáo nữa. Đối với y, lòng cảm kích nên ghi tạc trong tim, không nhất thiết phải luôn treo trên môi. Vì thế, Từ Thanh Phàm cũng không nhắc lại chuyện vừa rồi, mà cười hỏi: "Chuyến này Triệu sư huynh thu hoạch thế nào? Đã thu thập đủ linh dược sư môn cần chưa?"

Nghe Từ Thanh Phàm hỏi, Triệu Thanh Hiên cười khổ: "Cũng mua được một ít, nhưng lần này sư môn cần rất nhiều linh thảo, đâu phải một lần là thu thập đủ hết được? Ta còn phải chạy thêm mấy khu chợ nữa mới gom đủ."

Nghe lời của Triệu Thanh Hiên, lòng Từ Thanh Phàm khẽ động, nói: "Triệu sư huynh, trong chuyến đi Nam Hoang lần này ta vô tình có được một cây linh chi ngàn năm, sư huynh có cần không?"

Nghe Từ Thanh Phàm nói vậy, Triệu Thanh Hiên vui mừng khôn xiết, hỏi: "Sư đệ bằng lòng nhường lại vật yêu thích sao?"

Linh dược quý hiếm như linh chi ngàn năm, chỉ cần một cây đã có thể sánh với hàng chục cây linh dược bình thường, có được nó sẽ giúp Triệu Thanh Hiên bớt đi không ít phiền phức. Triệu Thanh Hiên cũng từng nghĩ đến việc đổi lấy cây linh chi này của Từ Thanh Phàm, nhưng khi phát hiện y còn có một con Bích Nhãn Vân Đề Thú thích ăn linh dược thì đã từ bỏ ý định này, hơn nữa loại linh dược cao cấp này đối với tu tiên giả cũng là cực phẩm để tăng tiến công lực. Nào ngờ lúc này Từ Thanh Phàm lại chủ động đề nghị trao đổi với mình.

Triệu Thanh Hiên đâu biết, lúc này trong tay Từ Thanh Phàm đã có lượng lớn linh đan của Dược Vương Cốc nên không còn coi trọng cây linh chi ngàn năm này nữa, càng không nghĩ đến việc lấy linh chi cho Tiểu Bích ăn, mang theo bên mình còn phải đề phòng Tiểu Bích bất cứ lúc nào cũng có thể ăn vụng. Hơn nữa, Từ Thanh Phàm hiện giờ cũng vô cùng cảm kích lời nhắc nhở vừa rồi của Triệu Thanh Hiên, vì vậy trao đổi với hắn tự nhiên là lựa chọn tốt nhất.

Thấy Từ Thanh Phàm gật đầu xác nhận, Triệu Thanh Hiên lại trầm ngâm, một lúc lâu sau mới nói: "Sư đệ, cây linh chi này của ngươi xem linh khí thì quả là một gốc linh dược hiếm có, e rằng đã sinh trưởng cả ngàn năm. Lần này những thứ ta mang từ sư môn đi để trao đổi linh dược gồm có phù chú cao cấp, linh thạch cao cấp và trận bàn phòng ngự, đều là những vật dễ trao đổi trong giới tu tiên, sư đệ ngươi muốn thứ gì?"

Từ Thanh Phàm mỉm cười điềm nhiên: "Những thứ này ta đều khá thiếu, nhưng ta không rành giá trị của cây linh chi này lắm, sư huynh cứ quyết định đi."

Nghe Từ Thanh Phàm nói vậy, Triệu Thanh Hiên suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy ta dùng ba mươi tấm phù chú cao cấp, một trăm viên linh thạch cao cấp, hai bộ trận bàn phòng ngự để trao đổi với sư đệ, sư đệ thấy có được không?"

Từ Thanh Phàm cười gật đầu, nói: "Tất nhiên là được."

Nói rồi, Từ Thanh Phàm từ trong lòng lấy ra cây linh chi ngàn năm, mặc kệ Tiểu Bích đang gào lên sốt ruột ở bên cạnh, đưa nó cho Triệu Thanh Hiên. Triệu Thanh Hiên nhận lấy, kiểm tra một lượt rồi cẩn thận đặt cây linh chi vào trong một hộp ngọc, sau đó thu vào trong tay áo. Thấy Triệu Thanh Hiên dùng thuật Tụ Lý Càn Khôn thu linh dược vào tay áo, Từ Thanh Phàm biết cái hộp ngọc kia hẳn là một loại pháp khí dùng để chứa linh dược và ngăn linh khí thất thoát.

Sau khi Triệu Thanh Hiên đưa phù chú, trận bàn và linh thạch cho Từ Thanh Phàm thì cười ha hả: "Từ sư đệ, ngươi đã giúp ta một việc lớn rồi, tiết kiệm cho ta mấy chục ngày bôn ba, như vậy ta chỉ cần đi thêm một hai phường thị nữa là có thể thu thập đủ linh dược."

Từ Thanh Phàm mỉm cười điềm nhiên: "Sư huynh quá lời rồi, chúng ta chỉ là giao dịch công bằng, nào có gì mà giúp hay không giúp."

Nghe Từ Thanh Phàm nói thế, Triệu Thanh Hiên cũng không nói nhiều thêm, mà hỏi: "Bây giờ ta phải đến phường thị tiếp theo để mua linh dược đây, sư đệ ngươi tiếp theo định đi đâu? Có về sơn môn không?"

Từ Thanh Phàm nói: "Ta ở đây còn có hẹn với người khác, e rằng phải một thời gian nữa mới có thể về sơn môn."

Nghe Từ Thanh Phàm nói vậy, Triệu Thanh Hiên cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu nói: "Vậy bây giờ ta đi đến phường thị tiếp theo thu thập linh dược đây, dù sao nhiệm vụ của sư môn vẫn là quan trọng."