Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Từ Thanh Phàm nghe Vương Thanh Tuấn suy đoán thì lại lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Hẳn không phải do Thất Thải Lộc phát ra, chưa nói đến tiếng gầm này rõ ràng là của con người, hơn nữa Thất Thải Lộc loại yêu thú này tuy ta không hiểu rõ, nhưng nó là do Thất Sắc Lộc tiến hóa thành, mà tiếng gầm của Thất Sắc Lộc tuyệt đối không kinh khủng như vậy. Hơn nữa, thực lực của Thất Thải Lộc cũng chỉ gần bằng Địa giai yêu thú mà thôi, nếu nó có thể phát ra tiếng gầm kinh khủng như thế, thì Địa giai yêu thú thông thường cũng không phải là đối thủ của nó."
Kim Thanh Hàn nhíu mày hỏi: "Vậy ý của Từ sư huynh là, tiếng gầm này do một đệ tử đại diện cho môn phái khác đến tham gia tỷ thí phát ra sao?"
Từ Thanh Phàm còn chưa kịp nói, Phượng Thanh Thiên vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng: "Không thể nào. Trong tiếng gầm này linh khí dao động rất mơ hồ, rõ ràng không phải là một loại đạo pháp, mà là linh khí tụ ở yết hầu, dùng một hơi đan điền mà phát ra, là một tiếng gầm đơn thuần. Mà tân nhân tỷ thí chỉ có đệ tử dưới Kết Đan kỳ mới được tham gia, nhưng muốn phát ra tiếng gầm uy thế như vậy, ít nhất phải có tu vi Kết Đan kỳ mới được."
Nghe Phượng Thanh Thiên thẳng thừng phủ định suy đoán của mình như vậy, Kim Thanh Hàn chỉ nhàn nhạt liếc nhìn y một cái chứ không nói gì.
"Lẽ nào trong Hoàn Đảo có vị tiền bối nào đó ẩn cư?" Lữ Thanh Thượng lại nghĩ đến một khả năng khác.
"Không thể nào." Từ Thanh Phàm lắc đầu nói: "Trước đây mấy vị tiền bối của Khổ Tu Cốc đã dò xét hoàn cảnh của Hoàn Đảo này nhiều lần, nếu có tiền bối ẩn cư ở đây, họ không thể nào không biết được."
Khi tiếng của Từ Thanh Phàm vừa dứt, mọi người nhất thời đều im lặng. Sau khi tất cả các khả năng đều bị bác bỏ, trong lòng ai nấy đều đầy ắp nghi hoặc, lo lắng khôn nguôi.
Vì không biết, nên mới đáng sợ. Con người luôn e dè trước những nguy hiểm chưa biết.
Hồi lâu sau, Lữ Thanh Thượng cười khổ nói: "Uy thế của tiếng gầm này so với ‘Hào Thiên Thú’ còn hơn chứ không kém, thế mà lại do con người phát ra, thật là kỳ lạ."
Nghe Lữ Thanh Thượng vô tình nói vậy, lòng Từ Thanh Phàm khẽ động, dường như đã nắm bắt được điều gì.
"Hào Thiên Thú", một trong những yêu thú mạnh nhất trong đám Nhân giai cao cấp, còn mạnh hơn Bích Nhãn Vân Đề Thú một bậc. Tuy thân hình nhỏ bé, năng lực cận chiến cực yếu, nhưng lại giỏi dùng tiếng gầm để chế ngự địch, tiếng gầm phát ra từ thân hình nhỏ bé của nó quả thực có uy thế khiến trời đất biến sắc, mỗi khi nó gầm lên, dã thú trong phạm vi mấy chục dặm đều bị chấn vỡ ngũ tạng mà chết.
Thấy thân thể Từ Thanh Phàm khẽ rung lên, rồi nhắm mắt trầm tư, Kim Thanh Hàn và những người khác biết Từ Thanh Phàm nhất định đã nghĩ ra điều gì đó, cũng không hỏi han, sợ làm gián đoạn dòng suy nghĩ của hắn, chỉ lặng lẽ nhìn Từ Thanh Phàm, chờ hắn giải thích.
Khoảng một tuần trà sau, Từ Thanh Phàm mở mắt nhìn bốn người xung quanh, chậm rãi hỏi: "Các ngươi có biết lai lịch của cái tên 'Hào Thiên Thú' không?"
Lữ Thanh Thượng cười nói: "Ta không biết, nhưng Từ sư đệ ngươi hỏi vậy thì chắc chắn là biết rồi. Ta sớm đã nghe nói Từ sư đệ ngươi đọc rộng biết nhiều, cho nên bây giờ đừng vòng vo nữa, cứ nói thẳng cho bọn ta nghe suy nghĩ của ngươi đi. Như vậy chẳng phải cũng phô bày được kiến thức uyên bác của ngươi sao?"
Lữ Thanh Thượng tuy có dáng vẻ thiếu niên, nhưng những nếp nhăn nơi khóe mắt khi cười lại để lộ tuổi thật của y. Thực tế, Lữ Thanh Thượng là người lớn tuổi nhất trong năm người, chỉ tính thời gian gia nhập Cửu Hoa Môn cũng đã sáu mươi năm. Tuy tuổi tác lớn nhất, nhưng tính cách của y lại phóng khoáng nhất trong năm người, luôn mang vẻ phóng đãng bất kham, điều này cũng khiến cho không khí giữa năm người càng thêm hòa hợp.
Nghe Lữ Thanh Thượng nói vậy, Từ Thanh Phàm cười tự giễu, trước đây Nhạc Thanh Nho khi giải đáp thắc mắc cho hắn cũng thường như vậy, trước tiên nêu ra vấn đề, sau đó mới giải đáp. Mà Từ Thanh Phàm ở cùng Nhạc Thanh Nho nhiều năm, bất tri bất giác cũng nhiễm phải thói quen này.
Nhưng Từ Thanh Phàm biết tính cách Lữ Thanh Thượng là vậy, tuy trêu chọc nhưng không có ác ý, nên cũng không để tâm, chỉ chậm rãi giải thích: "Trước khi 'Hào Thiên Thú' bị con người phát hiện, cái tên 'Hào Thiên' đã tồn tại rồi. Đó là một nhánh của Tu La tộc, tên là 'Hào Thiên tộc', hình dáng giống như hài đồng của nhân loại, cũng dùng tiếng gầm để chế ngự kẻ địch. Sau này 'Hào Thiên tộc' và Tu La tộc cùng bị các tu đạo giả đương thời phong ấn, cũng dần biến mất trong ký ức của nhân loại."
Mấy vạn năm trước, nhân loại chỉ là một chi tộc tầm thường nhất trong vô số chủng tộc ở Thần Châu Hạo Thổ. Ngoài nhân loại ra, khi đó còn có rất nhiều chủng tộc khác, những chủng tộc này thực lực cường đại, lịch sử lâu đời. Vì bản tính hiếu chiến hiếu sát, nên bị nhân loại gọi chung là "Tu La tộc", nhưng cuối cùng vẫn lần lượt bị nhân loại phong ấn.