Dịch: Dưa Hấu

Trong hang, Mục Hàn Xuyên vô cùng bình tĩnh, trên mặt không có biểu cảm dư thừa, toàn bộ tinh thần đều tập trung đối phó kẻ địch.

Sơ Vũ thì bị dọa đến toàn thân run rẩy, vừa tiến vào Thí Luyện Tinh đã nguy hiểm đến mức này, quái vật bên ngoài lại còn có dáng vẻ đáng sợ như vậy...

Mục có chống đỡ nổi không? Bọn họ sẽ không cứ thế chết ở đây chứ!!

Nàng biết Thí Luyện Tinh nguy cơ trùng trùng, nhưng cũng không đến mức nguy hiểm như vậy chứ?

Bọn họ mới vào được hơn một giờ, sau này nàng không muốn vào đây nữa.

Mục Hàn Xuyên cứng rắn chống đỡ suốt một phút, liên tiếp đỡ mấy chục lần va chạm luân phiên của hai tên Nhận Thốc Tộc.

Đúng lúc này, hắn nhận được tín hiệu tiếng côn trùng. Hắc Vũ có tốc độ nhanh nhất đã chạy tới, chuẩn bị phát động công kích.

Mục Hàn Xuyên lập tức hạ thấp người, đồng thời dùng tay ra hiệu Sơ Vũ nằm xuống.

Sơ Vũ còn chưa hiểu rõ ý hắn, vừa chuẩn bị xách chiếc rìu đã biến lớn lên hỗ trợ thì ngay khoảnh khắc sau, một phát Dẫn Lực Pháo từ phía trên giáng xuống.

Tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã tới, nhắm thẳng tên Nhận Thốc Tộc bị thương.

Nó đang lao về phía cửa hang, thân thể ở giữa không trung, căn bản không thể né tránh.

Ầm!

Đòn công kích với uy lực cực lớn trực tiếp đánh gục tên Nhận Thốc Tộc không kịp phòng bị, đồng thời cũng làm tên Nhận Thốc Tộc mạnh hơn ở cách đó không xa bị thương.

Mục Hàn Xuyên và Sơ Vũ trong hang cũng chịu ảnh hưởng, có đại thuẫn che chắn nên hai người không bị thương, chỉ bị bụi đen rơi phủ đầy người.

Một phát trúng đích, giải quyết một tên.

Hắc Vũ xuất hiện phía trên hố, thu Dẫn Lực Pháo lại, lập tức lấy món vũ khí tầm xa thứ hai của mình ra, Quang Năng Đạn.

Ầm!

Quang Năng Đạn sượt qua cơ thể tên Nhận Thốc Tộc còn lại, đánh trúng mặt đất đen bên cạnh.

Không trúng.

Tên Nhận Thốc Tộc kia cực kỳ tức giận, hung hăng nhìn người vừa xuất hiện. Cơ thể nó lập tức hóa thành ba bóng ảnh, đồng thời đột phá về ba phương hướng.

Hai giả một thật, không thể phân biệt đâu mới là bản thể.

Hắc Vũ không tiếp tục công kích, Quang Năng Đạn phải mất mười phút mới có thể tích tụ một phát, tối đa tích được ba phát.

Vừa rồi gã đã bắn một phát, không dám tiếp tục lãng phí. Đây là một món vũ khí tấn công tầm xa cấp F.

Còn Dẫn Lực Pháo vừa sử dụng trước đó là vũ khí cấp E, cũng là món trang bị cấp E duy nhất trên người gã.

Nó cần ba giờ nạp năng lượng mới có thể bắn một phát, uy lực cực lớn.

Món trang bị cuối cùng của Hắc Vũ cũng là một vũ khí tầm xa cấp F, tên là Nữu Khúc Đạn.

Nó cũng cần mười phút mới bắn được một phát, hơn nữa không thể tích trữ. Bắn xong một lần là phải chờ đủ mười phút.

Đây chính là Hắc Vũ, người phụ trách trinh sát và hỗ trợ hỏa lực tầm xa.

Trên người Hắc Vũ không có lấy một món trang bị tăng tốc hay phòng ngự, toàn bộ đều dồn vào vũ khí tầm xa.

Bắn xong thì chạy, muốn nhận được hỏa lực hỗ trợ lần tiếp theo? Chờ ta mười phút, mười phút sau ta sẽ quay lại hỗ trợ các ngươi.

Nhất định phải chống đỡ được!!

Còn những kỹ năng Hắc Vũ đã học thì không ai biết.

Không chỉ gã, ngay cả kỹ năng của Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà cũng sẽ không nói cho người ngoài biết.

Kỹ năng của Mục Hàn Xuyên càng không thể để bọn họ biết. Đây đều là bí mật tuyệt đối.

Không tới lúc vạn bất đắc dĩ sẽ không dễ dàng sử dụng.

Tuy nhiên về cơ bản có thể xác định mỗi người bọn họ nhiều nhất chỉ học được hai kỹ năng.

Vì sao? Bởi vì muốn mở ô kỹ năng thứ hai phải đạt cấp E.

Sau đó là cấp C tăng thêm một ô, cấp A tăng thêm một ô, cấp S tăng thêm một ô.

Tiểu đội này về cơ bản đều đang ở cấp E, vậy chẳng phải chỉ có thể học tối đa hai kỹ năng sao?

Giống như Mục Hàn Xuyên. Sau khi đạt cấp E, hiện tại hắn đã có hai ô kỹ năng, nhưng mới chỉ học một kỹ năng Thiên Di.

Đương nhiên cũng không phải không có cách mở thêm ô kỹ năng. Đó chính là sử dụng Thẻ Đạo Cụ Ô Kỹ Năng.

Ô kỹ năng được chia thành Thẻ Ô Kỹ Năng Sơ Cấp +1, Thẻ Ô Kỹ Năng Trung Cấp +1, Thẻ Ô Kỹ Năng Cao Cấp +1 và Thẻ Ô Kỹ Năng Chung Cực +1.

Nhiều nhất có thể mở thêm bốn ô kỹ năng, hơn nữa phải tăng dần từ thấp lên cao.

Chỉ sau khi sử dụng Thẻ Ô Kỹ Năng Sơ Cấp mới có thể sử dụng Thẻ Ô Kỹ Năng Trung Cấp.

Một tấm Thẻ Ô Kỹ Năng Sơ Cấp có giá khoảng 1,5 triệu, từ cấp trung trở lên thì Mục Hàn Xuyên không rõ.

Dù sao cũng mua không nổi, mà hiện tại cũng chưa dùng tới!

Ô đạo cụ cũng tương tự, điểm khác biệt nhỏ là muốn tự thân mở ô đạo cụ thứ hai thì phải đạt cấp C, muốn mở ô đạo cụ thứ ba phải đạt cấp S.

Đó đúng là nằm mơ giữa ban ngày!!

Hiện tại Mục Hàn Xuyên mới chỉ mở một ô đạo cụ, phải chờ tới cấp C mới có ô đạo cụ thứ hai.

Bạch Cốt và những người khác cũng như vậy.

Cho nên muốn tăng số vị trí đạo cụ, từ đó phát huy thực lực mạnh hơn trên Thí Luyện Tinh, vẫn phải ngoan ngoãn đi mua Thẻ Ô Đạo Cụ.

Như vậy thực tế hơn.

...

“Mục? Thế nào rồi?”

Mục Hàn Xuyên chạy khỏi cửa hang, liên tục phun mấy ngụm bụi đen trong miệng ra, “Không sao.”

Sau đó, Sơ Vũ cũng xách rìu chạy ra, trên người nàng còn nhếch nhác hơn, bộ dạng vô cùng chật vật.

Khi nhìn thấy cảnh tượng chiến đấu cùng dấu vết bên ngoài, nàng suýt nữa nôn ra.

“Chỉ có hai tên Nhận Thốc Tộc?”

“Tấn công chúng ta chỉ có hai tên này. Nơi này không an toàn, chúng ta phải chuyển chỗ.”

“Phải!”

Không ai có thể bảo đảm đám Nhận Thốc Tộc kia có quay lại hay không, đổi một nơi ẩn náu khác vẫn thỏa đáng hơn.

Chỉ tiếc cái hang này đào uổng công.

Không bao lâu sau, Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà cũng chạy về.

Bọn họ đã giải quyết tên Lân Uyên Tộc kia, lúc này nhìn thấy dấu vết chiến đấu dữ dội trong hố, cả hai đều cảm thấy may mắn.

Cũng may người ở lại phòng thủ là Mục, đổi thành người khác, cho dù không bị hạ cũng rất có thể bị thương nặng.

Nhận Thốc Tộc vốn không dễ đối phó.

“Có vấn đề gì không? Trang bị có hư hại không?” Bạch Cốt hỏi Mục Hàn Xuyên.

“Không có vấn đề.”

“Phải, đi. Đổi vị trí!”

Cả nhóm lập tức rời đi.

Sơ Vũ vẫn còn hơi run, được Nửa Đêm Hồng Trà đỡ rời khỏi hố đất.

Lần đầu tận mắt nhìn thấy cảnh tượng chiến đấu như vậy mà nàng có thể biểu hiện đến mức này đã rất không tệ.

Khi đi ngang qua Mục, nàng không nhịn được nhìn kỹ hắn thêm hai lần.

Hắn thật sự không sao sao?

Rõ ràng nàng đã tận mắt nhìn thấy hắn bị đánh bay hai lần, còn chảy không ít máu...

Chẳng trách đội trưởng cứ liên tục nhấn mạnh nàng nhất định phải theo sát Mục.

Hắn thật sự rất mạnh.

Mục Hàn Xuyên đi tới một góc, nhặt chiếc khiên tròn vốn mang theo trên người lên, còn chiếc khiên tròn được triệu hoán tới thì không biết đã rơi ở đâu.

Nhưng không quan trọng, chỉ cần không bị người trong đội phát hiện là được, lúc chiến đấu lại triệu hoán về là xong.

...

Cả nhóm chạy ra ngoài hơn hai mươi kilômét, tìm lại một nơi an toàn hơn rồi bắt đầu đào hang lần nữa.

Lần này ngay cả Nửa Đêm Hồng Trà mắc bệnh sạch sẽ cũng tới hỗ trợ, nhất định phải đào xong hang trước khi màn đêm buông xuống.

Sơ Vũ không hiểu tại sao bọn họ lại cố chấp đào hang để ẩn nấp như vậy.

Một vùng rộng lớn thế này, chẳng lẽ không tìm được nơi trú ẩn nào khác?

Nhưng nàng cũng không mở miệng quấy rầy, có lẽ tiểu đội này có phương thức ẩn nấp đặc biệt.

Đột nhiên, Sơ Vũ bật dậy, vội vàng chạy mấy bước tới bên cạnh Mục rồi mới dừng lại.

Nàng không la hét, nếu làm vậy thì trông nàng quá vô dụng.

Mục Hàn Xuyên quay sang nhìn.

Thứ gì dọa nàng thành thế này? Hóa ra là một con Ảnh Minh Chu lớn cỡ nắp nồi bò ra.

Bọn chúng thật ra không phải nhện, chỉ có sáu chân, hình thái cũng không hoàn toàn giống.

Chẳng qua Nhân Tộc dựa theo hình tượng chủ quan mà đặt cái tên này thôi.

Tên thật của chúng là gì?

Ai biết được, cũng chẳng quan trọng.

Gấp rút làm việc, cuối cùng tiểu đội cũng kịp đào thô một hang động rộng khoảng mười lăm mét vuông trước khi trời tối.

Cả nhóm lập tức trốn vào trong.

Mục Hàn Xuyên mở đại thuẫn, canh giữ ở cửa hang.

Hai người nữ nhân ở tận cùng bên trong.

Bạch Cốt và Hắc Vũ ở cách cửa hang không xa.

Bạch Cốt nhắm mắt dưỡng thần.

Hắc Vũ thì lấy từ trên người xuống một loại thực vật màu trắng, không biết đang loay hoay làm gì. Đây là thứ hắn tiện tay hái được lúc dò đường.

Màn đêm buông xuống, mặt đất bên ngoài cũng bắt đầu xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Trong hang vô cùng yên tĩnh, không một ai mở miệng, tinh thần của cả năm người đều rất tốt.

Dù sao trước khi tiến vào bọn họ đều đã chuẩn bị đầy đủ, lúc này sao có thể buồn ngủ được.

Sơ Vũ thật ra rất muốn trò chuyện thêm với tiểu đội này, làm bầu không khí sôi nổi một chút, tiện thể kéo gần quan hệ.

Chỉ là bọn họ hình như đều quá lạnh nhạt, nàng căn bản không tìm được cơ hội mở lời.

“Phía trên là âm thanh gì vậy?”

Hai giờ sau, phía trên dường như xuất hiện động tĩnh, hơn nữa động tĩnh còn không nhỏ, ngay cả ở sâu dưới lòng đất cũng có thể cảm nhận được.

Sơ Vũ nhìn mấy người với vẻ mặt bình tĩnh.

Dường như bọn họ đã sớm biết chuyện gì sẽ xảy ra?

Hẳn là không có nguy hiểm, nhưng nàng vẫn không nhịn được hỏi Nửa Đêm Hồng Trà bên cạnh.

Dù sao nàng ấy cũng chưa ngủ, đang ngồi mài móng tay.

“Là chất lỏng đen. Cứ đến ban đêm, trên mặt đất sẽ tự động ngưng tụ ra những giọt chất lỏng màu đen có thể hòa tan mọi thứ.”

“Không ai giải thích được chúng hình thành thế nào, ngoại trừ một số thực vật và sinh vật đặc thù, những thứ khác đều sẽ bị chúng hòa tan, bao gồm cả đất.”

“À? Còn có thứ như vậy sao?”

Chẳng trách môi trường bên ngoài lại hoang vu đến thế, khắp nơi đều là đá màu đen, hóa ra là vì vậy.

Trước khi tiến vào, Sơ Vũ đã được gia đình huấn luyện đặc biệt, nàng từng học rất nhiều kiến thức liên quan tới Thí Luyện Tinh, cũng có chuẩn bị tâm lý nhất định.

Nhưng tất cả những gì xuất hiện hiện tại đều vượt quá tưởng tượng của nàng, cũng đều là những thứ nàng chưa từng được học.

Nếu không đi cùng tiểu đội này, nói không chừng ngay lúc vừa tới vào ban ngày, nàng đã trúng Bào Tử Cự Quyết rồi phát điên.

“Ngay cả đất cũng bị hòa tan, vậy nó có thấm xuống lòng đất không?”

“Yên tâm. Những tảng đá màu đen này không thể bị chúng thẩm thấu, rất an toàn.”

Hóa ra là vậy, đến lúc này nàng mới hiểu vì sao bọn họ nhất định phải đào hang trong những tầng đá đen dưới lòng đất này.

“Các ngươi biết nhiều thật đấy.”

“Ha ha, đều là các tiền bối dạy lại.”

“Người chết nhiều rồi, chậm rãi cũng sẽ hiểu.”

Toàn bộ Thí Luyện Tinh mới chỉ được thăm dò khoảng 10%.

Không biết đã có bao nhiêu người tiên phong chết trên con đường thăm dò, nếu không có bọn họ, người đến sau làm sao biết được nguy hiểm nằm ở đâu?

Càng tiến sâu vào bên trong, chỉ càng nguy hiểm hơn. Tương lai không biết còn có bao nhiêu người của các tộc sẽ bỏ mạng tại đó.

Đây chính là hậu quả khi trình độ khoa học kỹ thuật và văn minh không ngang nhau.

Đối với ngươi, tất cả đều là chưa biết, chỉ có thể từng chút một thăm dò, mà cái giá của việc thăm dò chính là cái chết.